Tôi xuyên thành một Beta pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết "mua cổ phiếu" vạn người mê.

Chương 15

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Hoắc Vân Thâm rõ ràng là ngẩn ra một chút. Sau đó anh ta cười càng vui hơn, lồng n.g.ự.c cũng rung lên bần bật.

"Trái tim tôi?" Anh ta véo má tôi, "Cái thứ nhỏ bé nhà em, dã tâm không nhỏ đâu."

Anh ta xoay người đè tôi xuống dưới, mắt say lờ đờ nhìn tôi.

"Muốn trái tim tôi cũng được," anh ta cúi đầu hôn lên khóe môi tôi, "trước tiên để tôi xem thành ý của em đã."

Tay anh ta thuận theo vạt áo của tôi trượt vào trong. Cả người tôi cứng đờ. Lại nữa?!

Tôi vừa phải đối phó với anh ta, vừa phải nghĩ cách moi thông tin, đúng là kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần. Ngay lúc tôi sắp bỏ cuộc, tôi vô tình liếc thấy một tấm ảnh trên tủ đầu giường của anh ta.

Trong ảnh là hai thiếu niên, một người là Hoắc Vân Thâm, người kia... tôi chưa từng thấy qua, nhưng lông mày và mắt có vài phần giống anh ta.

"Đây là ai vậy?" Tôi chỉ vào tấm ảnh hỏi.

Động tác của Hoắc Vân Thâm khựng lại. Anh ta cầm lấy tấm ảnh, ánh mắt trở nên phức tạp, cơn say vừa nãy cũng tan đi không ít.

"Anh trai tôi." Anh ta nhàn nhạt nói, "Hoắc Vân Đình."

"Anh còn có anh trai sao?" Tôi có chút ngạc nhiên, nguyên tác chưa từng nhắc đến.

"Anh ấy c.h.ế.t rồi." Giọng Hoắc Vân Thâm rất nhẹ, mang theo một nỗi buồn không dễ nhận ra, "Một vụ tai nạn."

Tôi nhìn vẻ mặt lạc lõng của anh ta, đột nhiên cảm thấy, vị thái tử gia không coi ai ra gì này hình như cũng có những quá khứ không ai biết đến.

Tôi ma xui quỷ khiến đưa tay ra ôm lấy anh ta.

"Đừng buồn nữa."

Cơ thể anh ta cứng đờ, sau đó từ từ ôm lại tôi.

Đêm đó, anh ta không làm gì tôi nữa, chỉ ôm tôi bình yên ngủ thiếp đi. Đây là lần đầu tiên anh ta không cần dựa vào tin tức tố của tôi mà vẫn có thể ngủ ngon.

 

back top