Tôi xuyên thành một Beta pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết "mua cổ phiếu" vạn người mê.

Chương 22

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Cửa tầng hầm bị húc văng. Hoắc Vân Thâm và Phó Nghị Thâm xông vào. Nhìn thấy tôi và Lương Tư Viễn thật bị trói cùng nhau, mắt họ đỏ ngầu.

"Nhất Bạch!"

Họ đồng thời lao về phía tôi, muốn cởi trói cho tôi. Nhưng không kịp nữa rồi. Đồng hồ đếm ngược trở về số không. Tôi nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cái chết.

Vụ nổ như dự tính không xảy ra.

Tôi mở mắt ra, thấy Phó Nghị Thâm đang đè lên quả bom, dùng thân mình che chắn cho nó. Không, anh ta không phải đang che bom. Anh ta đã cắt đứt dây ngòi nổ vào giây cuối cùng.

Tôi thở phào một cái, cả người mềm nhũn ra. Hoắc Vân Thâm cởi trói cho tôi, ôm chặt tôi vào lòng.

"Không sao rồi," giọng anh ta run rẩy, "không sao rồi."

Tôi tựa vào n.g.ự.c anh ta, ngửi mùi t.h.u.ố.c lá quen thuộc, đột nhiên rất muốn khóc.

Ở phía bên kia, Phó Nghị Thâm xử lý xong quả bom, đi tới trước mặt Mộc Hoài Cẩn - kẻ giả mạo vừa bị khống chế.

Mộc Hoài Cẩn nhìn anh ta, ánh mắt phức tạp.

"Anh..." Anh ta chưa nói xong, Phó Nghị Thâm đã đ.ấ.m một phát vào bức tường cạnh đó.

"Ai là anh mày!" Ánh mắt Phó Nghị Thâm lạnh thấu xương, "Tao không có loại em trai lòng lang dạ thú như mày."

Mặt Mộc Hoài Cẩn trắng bệch. Lúc này tôi mới hiểu, hóa ra lý do Phó Nghị Thâm có phản ứng với những màn bắt chước vụng về của tôi không phải vì anh ta coi tôi là thế thân cho em trai.

Mà vì anh ta đã sớm biết mục đích của tôi, anh ta đang phối hợp diễn kịch cùng tôi cho kẻ "Mộc Hoài Cẩn" thật sự xem.

Tất cả mọi người đều đang diễn kịch. Chỉ có tôi như một gã khờ bị che mắt hoàn toàn.

 

back top