"Tai ngươi bị điếc à? Ta đã bảo là không làm nhiệm vụ!"
Khi nỗ lực kết liễu bản thân lần thứ ba để trở về Địa phủ thất bại, tôi hoàn toàn bùng nổ.
Tôi đã cần mẫn làm việc ở Địa phủ mấy chục năm, khó khăn lắm mới đợi được đến ngày thăng chức tăng lương, mua được nhà riêng, vậy mà lại bị cái hệ thống đức hạnh kém cỏi này trói buộc.
Những nhiệm vụ tam sao thất bản mà nó đưa ra, đến quỷ cũng chẳng thèm nhìn.
Hệ thống thiếu đạo đức kia hoàn toàn làm ngơ trước cơn giận của tôi.
【Vui lòng đổ thức ăn lên đầu vai chính công ngay tại nhà ăn trước mặt mọi người, đồng thời buông lời nhục mạ.】
Tôi hít một hơi thật sâu, đè nén oán hận trong lòng, cố gắng giao tiếp với cái trí tuệ nhân tạo thiểu năng này.
"Ngươi có nghe hiểu tiếng quỷ không hả?"
Hệ thống im lặng. Ngay khi tôi chuẩn bị đổi cách nói khác, bên tai bỗng vang lên âm thanh máy móc:
【Ngươi coi ta là trí tuệ nhân tạo thiểu năng đấy à?】
Chứ còn gì nữa?
Bây giờ không phải lúc cãi nhau với nó, tôi nhanh chóng nói ra suy nghĩ của mình, sợ chậm một giây hệ thống lại bắt đầu giả chết.
"Ngươi đưa ta về Địa phủ, sau đó tìm đại đứa nào khác trói buộc để làm nhiệm vụ, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?"
Lần này hệ thống trả lời khá nhanh:
【Chỉ khi hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ hoặc cốt truyện thế giới nhỏ hoàn toàn đi lệch hướng mới có thể giải trừ trói buộc.】
Đơn giản thế thôi à? Sao không nói sớm.
Tôi bật dậy như lò xo, vội vã lao đến nhà ăn.
Đã muốn ta bắt nạt nam chính chứ gì? Ta đây cứ thích kết nghĩa huynh đệ với hắn đấy. Cái thứ trí tuệ nhân tạo thiểu năng, dám đem Diêm Vương ta ra làm trò đùa, đừng hòng có KPI nhé!