Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj
Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!
Hắn xin lỗi tôi, à không, là "ăn vạ" thì đúng hơn.
Tôi ném hắn lên giường trong phòng ký túc xá của hắn. Tôi chẳng có nghĩa vụ phải cứu tên ngốc đó.
Tôi đến bệnh viện một chuyến, kết quả xét nghiệm chứng minh tôi không sao cả. Tôi cũng lười suy nghĩ xem Hình Lương có ý đồ gì, miễn là mình không sao là được.
Hình Lương lại chạy đến chỗ tôi làm thêm để tìm tôi, kết quả là bị người ta đánh cho một trận. Đáng đời.
Từ đồn cảnh sát đi ra, hắn mời tôi về nhà hắn. Tôi nhìn xoáy vào đôi mắt trong trẻo kia, không thấy lấy một chút tính toán nào. Giống như chỉ sau một đêm, cái vỏ bọc này đã thay đổi linh hồn bên trong vậy. Chẳng lẽ hắn bị tâm thần phân liệt? Nếu là vậy thì cũng hợp lý.
Cuối cùng tôi đi theo hắn về nhà. Tôi đặt cho nhân cách thứ hai của hắn một cái biệt danh: Đứa ngốc. Chẳng ai có thể giỏi diễn kịch hơn tôi, cho nên tôi đối với "đứa ngốc" này rất yên tâm.
Sáng sớm hôm sau, trước khi chuẩn bị đi học, tôi cố ý gọi đứa ngốc vài câu. Chậc, ngủ say thật đấy. Trên mặt đứa ngốc vết sưng đỏ vẫn chưa tan, trông cũng tội nghiệp thật.