Thế này là ý gì? Từ Yến định ăn cả nam lẫn nữ thật à?
Tôi chưa kịp nói gì, Tăng Phàm bên cạnh đã lên tiếng trước: "Cậu làm gì đấy? Thu Thu uống nhiều rượu rồi, giờ đang không thoải mái, cậu đừng kéo cậu ấy như thế!"
Uống nhiều rượu?
Tôi bí mật liếc mắt ra hiệu với Tăng Phàm, lập tức hiểu ý, chân hơi lảo đảo một chút, giả vờ mất kiên nhẫn muốn gạt tay Từ Yến ra: "Cậu là ai hả! Buông tay ra!"
"Tôi là ai? Cậu nhìn xem tôi là ai?!"
Từ Yến trông có vẻ tức giận đến mức sắp phun ra lửa, hai tay bưng lấy mặt tôi kéo lại gần: "Lục Thu cậu mở to mắt nhìn cho kỹ, tôi là ai?!"
Lúc này tôi thật sự vô cùng cảm ơn Tăng Phàm vì đã vô ý làm đổ rượu lên người tôi, giờ cả người tôi nồng nặc mùi rượu, có bảo là vừa ngã vào hũ rượu chắc cũng có người tin.
Thế là tôi càng giả ngu giả say, nghiêng đầu nhìn Từ Yến vài giây, lầm bầm: "Không quen."
"Cậu nói lại lần nữa xem?!"
Từ Yến cuống lên, đẩy cô gái kia sang bên cạnh Tăng Phàm, muốn đưa tôi đi: "Cô gái này là người trường bên cạnh, vừa nãy bị người ta quấy rối, cậu đưa cô ấy về đi."
Tăng Phàm "hê" một tiếng: "Dựa vào cái gì chứ? Người cậu rước về thì cậu đi mà đưa, tôi phải đưa Thu Thu bảo bối của tôi về!"
"Ai là bảo bối của cậu!"
Từ Yến một tay kéo cánh tay tôi vắt lên vai cậu ta, một tay ôm lấy sau eo tôi, mặt lạnh như tiền: "Cậu gọi bừa cái gì đấy?"
"Tôi gọi bừa?" Tăng Phàm thần sắc nửa cười nửa không, "Tôi thấy cậu mới là người làm càn ấy, Thu Thu ngay cả nhận cũng không nhận ra cậu, cậu dựa vào cái gì mà đưa cậu ấy đi?"
"Ai bảo không quen?" Từ Yến cáu: "Tôi là, tôi là... bạn cùng phòng cũ của cậu ấy!"
Tăng Phàm phì cười, vẻ mặt đầy khinh miệt: "Chỉ là bạn cùng phòng cũ thôi mà, cậu hếch mũi lên cái gì? Tôi còn là bạn trai hiện tại của cậu ấy đây này."
"Cậu bớt nói nhảm đi!" Từ Yến tức khắc nổi khùng, thốt ra luôn: "Cho dù Lục Thu có muốn tìm bạn trai thì tôi cũng phải xếp trước cậu! Cậu tính là cái thá gì chứ?!"