Đồ sắc cẩu, sao lúc nào cũng phát tình được thế.
Cậu ta nói thẳng thừng quá khiến tôi không nhịn được đỏ mặt, vội quay đi chỗ khác, nhưng vẫn bị Từ Yến bắt thóp.
"Lục Thu."
Cậu ta cúi đầu xuống nhìn tôi, có chút thắc mắc: "Sao lúc này lại đỏ mặt? Phản ứng với cồn của cậu chậm thế à?"
Đồ ngốc.
Ngốc thì thôi đi, lại còn cố chấp, cứ phải hỏi tôi có khó chịu không, giọng nói bên tai, hơi thở phả trên da thịt, bàn tay đặt ở eo không ngừng động đậy, bị cậu ta mơn trớn một hồi như thế, thần tiên cũng phải động tình thôi.
"Đừng nói nữa!"
Cuối cùng tôi cũng rảnh tay bịt miệng cậu ta lại, hùng hổ: "Giờ tôi hỏi cậu đáp, có thì gật đầu không thì lắc đầu, nghe hiểu chưa?"
Từ Yến chớp chớp mắt, gật đầu một cái.
Tôi thở hắt ra, lên tiếng: "Cậu có bạn gái không?"
Từ Yến lắc đầu.
Tôi tiếp tục: "Trên confession nói cậu hôn người ta, có chuyện đó không?"
Từ Yến lắc đầu nguầy nguậy.
Tôi chốt hạ: "Không lừa tôi chứ?"
Từ Yến lắc đầu kiểu điên cuồng.
Trong lòng tôi lập tức thấy yên tâm hơn hẳn, lòng bàn tay hơi nới lỏng ra một chút, thấp giọng hỏi Từ Yến: "Cậu có gì muốn nói không?"
Giọng nói và hơi thở của Từ Yến cùng lúc truyền ra từ kẽ ngón tay tôi, nghe nghèn nghẹt: "Lục Thu, rốt cuộc cậu có thấy không khỏe ở đâu không hả?"
Lần này đến lượt gân xanh trên trán tôi nhảy dựng: "Đến nước này rồi mà cậu chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi à?!"
Từ Yến lắp bắp một chút: "Thế, thế tôi nên hỏi cái gì?"
Tôi hít sâu một hơi, tự nhủ không được mong đợi gì vào mạch não của con ch.ó ngốc này, nhưng lại nghe Từ Yến đột ngột lên tiếng, giọng lầm bầm như tự nói với chính mình: "Tôi đúng là không có gì muốn hỏi cả, tôi chỉ muốn..."
Giọng cậu ta quá thấp tôi nghe không rõ, theo bản năng ghé sát tai lại: "Cái gì—"
Âm tiết cuối cùng bị nuốt chửng, Từ Yến giữ chặt sau gáy tôi, thô bạo và lỗ mãng hôn lên.