Trong giờ học, cậu bạn cùng phòng cứ hở ra là lại kéo dây áo lót của tôi, dù tôi có đánh mắng thế nào cậu ta cũng vẫn vui vẻ không thôi

Chương 5

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Chuyên ngành của chúng tôi vốn không đông người, cộng thêm những người chuyển ngành sau này, dẫn đến việc tôi và Từ Yến đã ở chung phòng đôi gần một năm nay.

Giờ cậu ta muốn chuyển đi, chẳng phải tôi sẽ được độc chiếm căn phòng hạng sang một mình sao!

Nghe vậy tôi lập tức vui mừng khôn xiết, cười rạng rỡ: "Vậy cậu mau đi nộp đơn đi nhé~"

Từ Yến ngẩn ra, dường như không ngờ tôi lại sốt sắng hơn cả cậu ta.

Suy nghĩ vài giây, cậu ta không biết đã thông suốt điều gì, cười lạnh: "Có phải tôi đi rồi, cậu liền có thể để đám bạn gì đó của cậu dọn vào đây đúng không?"

"Đúng lúc thuận tiện cho các người làm... làm loạn đúng không??"

Đây mà là tiếng người à?

Tôi tặc lưỡi, sắc mặt và ngữ khí cũng trầm xuống: "Cậu thử nói hươu nói vượn thêm câu nữa xem?"

Từ Yến mấp máy môi, nhưng cuối cùng không phát ra tiếng nào, chỉ hằn học đóng sầm cửa lại: "Lười nói với cậu, giờ tôi thu dọn đồ đạc đây."

Tôi còn chẳng buồn tiếp chuyện cậu ta ấy chứ.

Lườm cậu ta một cái, tôi đi ra ban công soi gương để cởi chiếc áo quây ra.

Thứ này làm thật sự rất giống thật, đường nét cơ bắp hoàn hảo trơn tru, màu da cũng đẹp, gần như không khác gì thân hình của Từ Yến.

Nghĩ đến đây tôi thầm thở dài, thân hình và gương mặt như thần tiên, tính khí thì như phân, đại não thì như chó, đó chính là—Từ Yến.

Áo quây tuy tinh xảo giống thật, nhưng mà thật sự rất khó cởi!

Tôi phải dùng hết sức bình sinh mới lột được nó xuống, trước n.g.ự.c sau lưng đỏ hồng một mảng.

"Xúyt... đúng là như bị lột một lớp da vậy."

Tôi soi gương nhìn thử, quả nhiên đỏ hết cả rồi, da tôi vốn thuộc tông trắng lạnh, sắc đỏ hiện lên vô cùng rõ rệt, chạm tay vào là đau như kim châm.

Tôi đang nhe răng trợn mắt vì đau thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng của Từ Yến: "Cậu phát ra cái tiếng quái gì thế, mau ra đây, tôi muốn gội đầu!"

"Chờ một chút!"

Thấy cửa sắp bị đẩy ra, tôi vội vàng vơ đại cái áo ba lỗ mặc vào: "Được rồi được rồi."

Mặc dù tính cách Từ Yến hơi "chó", nhưng vẫn khá lịch sự, tôi bảo được rồi cậu ta mới đẩy cửa bước vào, nhưng rồi lại nhanh chóng đờ người ra.

Cậu ta nhìn chừng chừng vào tôi, vài giây sau mới rặn ra được một câu: "Lục Thu! Cậu đang mặc áo của ai đấy?!"

 

back top