Từ nhỏ tính cách tôi đã nhu nhược. Người khác mắng tôi, tôi không dám mắng lại, chỉ biết âm thầm đ.â.m hình nhân thế mạng trong lòng.
Vì quá nhu nhược nên ai cũng có thể dẫm tôi một nhát, thậm chí còn tiện chân nhảy đầm trên đầu tôi luôn. Ngay cả anh kế mắng tôi, tôi cũng chẳng dám phản kháng.
Nhưng tôi hiểu một đạo lý: người ta chẳng bao giờ đánh một khuôn mặt tươi cười. Thế là, tôi đóng vai l.i.ế.m cẩu của Tạ Cảnh.
Làm l.i.ế.m cẩu đúng là không dễ dàng gì!
Lúc tìm thấy Tạ Cảnh, anh ta và đám bạn vừa mới chơi bóng xong. Chờ lúc họ nghỉ ngơi, tôi ôm nước chạy tới.
"Oa, con l.i.ế.m cẩu nhỏ của mày lại tới đưa nước kìa."
"Chưa từ bỏ ý định cơ à? Bị mày từ chối bao nhiêu lần rồi mà vẫn không đuổi đi được?"
"Kiếp trước chắc là miếng cao dán da chó nhỉ?"
Người nói câu này là Tần Độ, bạn cùng phòng của Tạ Cảnh. Mỗi lần gặp tôi, anh ta luôn phải mỉa mai vài câu mới chịu được. Những người khác tuy không nói gì, nhưng trên mặt đều hiện rõ vẻ tán đồng.
Thấy tôi, lông mày Tạ Cảnh nhíu chặt lại, mất kiên nhẫn "tặc" một tiếng: "Ai cho cậu tới đây?"
Tôi rụt cổ lại, nhỏ giọng nói: "... Đến đưa nước cho anh."
"Không cần, cầm nước của cậu cút xa ra."
"Nhưng mà..."
Tạ Cảnh chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, cúi người cầm chai nước dưới đất lên uống ừng ực. Trong lời nói lộ rõ vẻ chán ghét: "Còn không cút?"
Những lời định nói bị tôi nuốt ngược vào trong. Nhưng chai nước đó không phải của anh ta. Là tôi đặt ở đó thôi. Chai của anh ta đã bị tôi ném vào thùng rác rồi.
Tôi không cút, cứ nhát gan ôm chặt chai nước trong lòng. Cái bộ dạng này lọt vào mắt người khác chính là hình ảnh một con l.i.ế.m cẩu bị từ chối đang đứng trơ ra đầy xấu hổ.
Tần Độ cười khẩy: "Đúng là đồ liếm..."
Anh ta còn chưa nói dứt lời, nụ cười đã đông cứng trên mặt. Bởi vì tôi đã đưa chai nước trong lòng cho anh ta.
"Đàn anh, anh cũng uống nước đi."
Làm l.i.ế.m cẩu quả nhiên có tác dụng. Đấy xem, miệng anh ta ngậm lại ngay rồi kìa.