Tôi hơi hoảng, sợ hành vi làm l.i.ế.m cẩu cùng lúc cho bốn người bị phát hiện. Bùi Việt ngồi xổm xuống trước mặt tôi, nhìn tôi, giọng rất trầm: "Cũng là quan tâm bọn họ, bảo họ uống ít rượu thôi à?"
Bùi Việt đoán chuẩn thật đấy. Lời tôi nói với anh ta y hệt lời nói với Tần Độ và Lục Chiêu An, không thèm đổi lấy một từ.
"Dù là nể mặt anh Tạ Cảnh, hay là..." Tôi khéo léo dừng lại một giây, "Hay là nể mặt anh, tôi cũng phải nói thôi, dù sao cũng là bạn của anh mà."
"Vậy lúc nãy dưới gầm bàn, chạm vào tôi là có ý gì?"
Tôi siết chặt khăn giấy, ánh mắt né tránh: "Chỉ là... vô tình thôi."
Bùi Việt nhìn tôi, thấp giọng lặp lại: "Vô tình?"
Anh ta bỗng nhiên cười: "Gửi ảnh là vô tình, chào buổi sáng buổi tối cũng là tiện thể quan tâm? Lúc nãy chạm vào tôi bao nhiêu lần, giờ vẫn còn nói là vô tình?"
Tôi cắn chặt môi, ngước lên chạm vào ánh mắt anh ta, vành mắt đã đỏ hoe: "Tôi biết mà, anh không thích tôi. Nhưng mà..." Giọng tôi nhỏ dần, "Tôi không khống chế được bản thân mình."
Đoạn này diễn xong, Oscar phải trao giải cho tôi mới đúng. Đỉnh thật sự. Cái câu "không khống chế được bản thân" này chắc tôi đã dùng đến tám trăm lần rồi.
Quay lại phòng bao, Bùi Việt không nói gì, chỉ là ánh mắt nhìn tôi mang theo vẻ khó hiểu. Chẳng lẽ Bùi Việt cắn câu rồi? Anh ta dễ l.i.ế.m vậy sao?
Tan tiệc, Tạ Cảnh say khướt. Tôi lấy cớ có đồ để quên, quay lại phòng bao. Tần Độ đang nhắm mắt, nghe thấy động tĩnh thì chậm rãi mở ra. Thấy là tôi, giọng anh ta mang theo chút chua chát khó hiểu: "Không phải đưa anh cậu về nhà à? Còn quay lại đây làm gì?"
Tôi rót nước cho anh ta, khẽ nói: "Anh ấy uống nhiều rồi, tôi lo anh không thoải mái nên muốn quay lại xem anh thế nào." Quan sát xung quanh, tôi hạ thấp giọng: "Mấy người khác đâu rồi?"
Tần Độ nhướng mày: "Sợ bị phát hiện cậu đang nịnh nọt tôi à?"