Những ngày tiếp theo, tôi vẫn duy trì như cũ, tiếp tục làm con l.i.ế.m cẩu của mình. Điểm khác biệt duy nhất là bọn họ không còn lạnh lùng như trước, cũng không còn chế giễu tôi nữa. Ngay cả Tạ Cảnh cũng từ chối việc tôi đưa cơm cho anh ta.
"Anh vẫn còn giận tôi sao?"
Tạ Cảnh bảo không phải. Trước sự truy hỏi của tôi, anh ta mới có chút mất kiên nhẫn nói: "Cậu đưa cơm cho tôi còn phải làm thêm ba phần cho bọn nó, tôi không cần cậu đưa nữa."
Tôi không nhịn được mà bật cười. Hóa ra là ghen à! Nhưng mà, câu "đưa cơm riêng" này tôi đều nói với tất cả mọi người. Bạn cùng phòng chỉ là tiện thể thôi, của anh mới là riêng biệt. Khiến mỗi người đều tưởng rằng mình là kẻ duy nhất được đối xử đặc biệt.
Vừa hay, ba người kia cũng đã nói với tôi từ sớm là không cần đưa cơm qua nữa, nhưng vì Tạ Cảnh chưa nói nên tôi mới mặt dày kỳ kèo với họ một hồi để tiếp tục "nghiệp vụ" này. Tôi mỉm cười: "Được, vậy sau này tôi không đưa nữa."
Tạ Cảnh hài lòng gật đầu. Không đưa cơm nhưng quan tâm thì vẫn phải có. Bùi Việt tối nay đi liên hoan, lúc tôi đến thì đã tan gần hết rồi. Có một cậu trai nhỏ nhắn đang đỡ Bùi Việt ra ngoài. Tôi tiến lên: "Để tôi cho."
Cậu trai đó cảnh giác nhìn tôi: "Anh là ai?"
Tôi nói: "Bạn anh ấy." Thực ra là l.i.ế.m cẩu của anh ấy.
Cậu trai này không phải là đối tượng của Bùi Việt đấy chứ? Vậy thì tôi...?
"Còn cậu là?" Tôi quyết định phải hỏi cho rõ.
Cậu trai ưỡn ngực: "Tôi là bạn trai anh ấy."
Bùi Việt mở mắt ra, gạt cậu ta ra. Anh ta say khướt, mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn: "Tôi thành bạn trai cậu từ bao giờ thế? Cút."
Cậu trai cắn môi không phục, trước khi đi còn lườm tôi một cái cháy mắt rồi mới hậm hực bỏ đi. Tôi không nhúc nhích, Bùi Việt lại động trước. Anh ta ôm chầm lấy tôi, đầu gục lên vai tôi.
"Đến đón tôi à?"
"Ừm."
"Tạ Cảnh không mắng cậu sao?"
"Anh ta không có ở nhà."
Bùi Việt cười một tiếng: "Sao biết tôi ở đây? Mà thôi, không quan trọng."
Anh ta buông tôi ra: "Thẩm An, tôi quyết định cho cậu một cơ hội, có muốn không?"
Tôi bị cái bất ngờ đột ngột này làm cho ngơ ngác. Dễ thế sao? Vậy sau này tôi chẳng phải bớt được một người để liếm, mà còn có thể đường đường chính chính "ăn" sao? Tôi nén sự hưng phấn trong lòng, tỏ ra kinh ngạc vừa đủ: "Thật... thật sao? Anh vừa rồi không phải đang nói đùa chứ?"
Bùi Việt cụp mắt: "Không đùa. Chúng ta thử xem."
Tôi và Bùi Việt quấn quýt gần một tiếng đồng hồ. Trước khi đi, Bùi Việt kéo tôi lại, ánh mắt hơi trầm xuống: "Nếu không ngoan, tôi sẽ nhốt cậu lại đấy."
Tôi thừa nhận mình có chút hoảng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chỉ cần tôi quản lý thời gian tốt thì Bùi Việt sẽ không phát hiện ra. Tôi trưng ra vẻ mặt ngoan ngoãn: "Tôi sẽ không thế đâu."