Từ nhỏ tôi đã là một đứa nhu nhược.

Chương 23

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Thời gian sau đó, bọn họ chủ động mua cơm đưa nước, viết bài hộ, rồi chủ động đưa tôi về nhà. Nhưng cứ mỗi lần đến cửa nhà là lại nổi giận, bởi vì bên trong có Tạ Cảnh đang ở. Bố anh ta và mẹ tôi ít khi về ở, nhà chỉ có tôi và Tạ Cảnh, chẳng phải là muốn làm gì thì làm sao?

Nhưng giữa tôi và Tạ Cảnh thực sự chẳng có gì. Anh ta làm l.i.ế.m cẩu của anh ta, tối nào cũng đến phòng tôi xin lỗi, học cách phục vụ tôi y như cái cách tôi từng phục vụ anh ta ngày trước.

Nhưng tôi không mủi lòng, muốn xem Tạ Cảnh có thể làm đến bước nào. Không ngờ anh ta thật sự nhịn được, suýt chút nữa là l.i.ế.m chân tôi luôn rồi.

Tạ Cảnh cười như không cười nhìn bọn họ, ra lệnh đuổi khách: "Muộn rồi, mau về đi thôi. Thẩm An... tự tôi sẽ chăm sóc."

Lục Chiêu An cười lạnh: "Mày đừng có đắc ý, trừ phi nó mù mới bỏ mặc bọn tao để chọn mày."

Tần Độ cũng lườm Tạ Cảnh: "Giả nhân giả nghĩa."

Trong lúc họ tranh cãi, Bùi Việt đã rót nước, bóp vai cho tôi. "Thẩm An, tôi ngoan hơn bọn họ nhiều." Anh ta ghé sát vào tôi, nũng nịu nói: "Tôi làm chó cho cậu là quá dư dả rồi."

Tôi nổi hết cả da gà. Nhưng mà phải công nhận, Bùi Việt là người hợp làm "chó" nhất. Khi Tần Độ và Lục Chiêu An còn đang gửi mấy tấm ảnh cơ bụng qua, thì Bùi Việt đã nâng tầm lên một đẳng cấp mới: đồng phục, còng tay, đuôi giả... cái gì cũng thử một lượt, nhìn mà tôi chảy cả nước miếng, chỉ muốn phi ngay đến trải nghiệm một phen.

Đùa giỡn tình cảm cũng là chơi, mà chơi đùa thân thể cũng là chơi. Tại sao không thể chơi cùng lúc chứ?

"Được rồi." Tôi ra vẻ miễn cưỡng nói, "Cho anh một cơ hội."

Mắt Bùi Việt sáng rực lên. Ba người kia nghẹn họng: "Không được! Tại sao nó lại là người đầu tiên?"

 

back top