Tôi đến nhà họ Tạ từ một năm trước. Bố của Tạ Cảnh mới quen mẹ tôi chưa đầy ba ngày đã điên cuồng vung tiền cho bà. Quen nhau một tháng thì đăng ký kết hôn, rồi đưa bà và tôi về nhà họ Tạ.
Tạ Cảnh chán ghét tôi và mẹ tôi vô cùng. Vì chuyện này, anh ta và bố mình không biết đã cãi nhau bao nhiêu trận. Kết quả cuối cùng luôn là Tạ Cảnh bỏ nhà đi.
Quyết định l.i.ế.m Tạ Cảnh là vì tôi bị anh ta nhắm vào quá gắt gao. Bố anh ta bảo vệ mẹ tôi, anh ta không trút giận lên bà được nên quay sang hành hạ tôi. Những lời châm chọc, mỉa mai và đủ loại từ ngữ khó nghe đều đổ dồn lên đầu tôi. Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, quyết định phản kích.
Nhưng tôi thực sự quá nhu nhược, không dám đánh anh ta. Thế là tôi nghĩ ra cách đi l.i.ế.m anh ta.
Suốt một tuần sau đó, chỉ cần tôi đưa đồ cho Tạ Cảnh thì bạn cùng phòng của anh ta đều có một phần. Dù kết cục đều là nằm gọn trong thùng rác, nhưng công phu bề nổi thì phải làm cho đủ. Cho dù Tạ Cảnh có mắng mỏ hay mỉa mai tôi thế nào, anh ta cũng không đuổi tôi đi được. Thậm chí giây tiếp theo tôi lại l.i.ế.m tới ngay.
Tần Độ cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn.
"Thẩm An không phải là thích mày đấy chứ?"
"Liếm đến mức này, đưa nước đưa cơm, đi học hộ, còn dầm mưa đến đón... Lại còn tốn công chuẩn bị cả đồ cho bọn tao nữa. Không phải thích mày thì là gì?"
Tạ Cảnh cau mày nhìn Tần Độ, gương mặt thoáng qua vẻ ghê tởm: "Đừng nói nữa, tởm c.h.ế.t đi được."
Tôi đến để đón Tạ Cảnh, không ngờ lại tình cờ nghe được những lời này. Tần Độ đoán đúng rồi. Tôi đúng là gay thật.
Nhân lúc Tần Độ đi vệ sinh, tôi bám theo. Lúc anh ta đi ra, tôi chặn đường lại. Vừa thấy tôi, Tần Độ liền mỉa mai: "Đuổi tận đến đây cơ à? Đúng là l.i.ế.m đến cùng cực."
Miệng độc thật đấy. Mà tôi thì không dám cãi lại. Tôi nuốt nước miếng: "Có thể... có thể cho tôi xin WeChat của anh không?"