Lê Túc buông tay, nhìn xuống tôi từ trên cao. Tôi cắn răng, đưa tay về phía anh đòi thuốc ức chế.
Tôi và Lê Túc mới kết hôn được một tuần, trong trường hợp đối phương chưa có nền tảng tình cảm với mình, tôi không thể nóng vội, phải từ từ. Tôi lặp đi lặp lại việc thuyết phục bản thân trong lòng.
Nhưng, thoải mái quá, muốn anh cho tôi nhiều hơn nữa.
Đối phương lại thong thả nắm lấy cổ tay tôi: "Biết mình nói sai, nên muốn xin chồng mình trừng phạt sao?"
"!"
Đồng tử tôi giãn ra, suýt nữa không thở nổi —— sao Lê Túc lại hợp gu tôi đến thế? Sự chiếm hữu lộ ra vô tình khiến m.á.u toàn thân tôi sôi trào. Tôi quyết định thêm dầu vào lửa, nhìn anh chằm chằm: "Không, là đưa thuốc ức chế cho tôi."
"Đứa trẻ ngoan, tôi sẽ dạy em lúc nào nên nói lời đúng đắn, ví dụ như bây giờ ——" Giọng anh lạnh xuống, siết chặt cổ tay tôi, "Xòe tay ra, mười cái, nhớ đếm số, và nói cảm ơn."
"Chát!"
Cái đánh đầu tiên vào lòng bàn tay đến thật nhanh. Sau đó, Lê Túc dừng lại, anh đang đợi tôi. Tôi chỉ cảm thấy một luồng nhiệt xông thẳng lên đỉnh đầu, mặt rất nóng, hơi thở không thể tự chủ được mà nặng nề hơn, cổ họng khô khốc cực kỳ: "Một, cảm ơn..."
Lại một cái nữa.
"Hai, cảm ơn."
...
Cái cuối cùng kết thúc. Toàn thân tôi gần như ướt đẫm mồ hôi. Đối phương chạm qua vết đỏ trên tay tôi, hỏi lại: "Đứa trẻ ngoan, giờ trả lời tôi, muốn tôi, hay là thuốc ức chế?"
Cuối cùng tôi cũng bại trận, trả lời trong sự hưng phấn thầm kín: "... Muốn ngài."
【Người em muốn từ đầu đến cuối chỉ có một mình ngài thôi.】
Trong đôi mắt đen láy lãnh đạm của Lê Túc in bóng gương mặt đầy vết lệ và đỏ bừng của tôi. Lê Túc cúi người ôm lấy tôi, anh hôn lên môi tôi: "Há miệng ra."
【Môi của Đại tướng quả nhiên là nơi thích hợp nhất để hôn, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã muốn hôn rồi, ưm, hơi sâu quá, sắp không thở nổi rồi...】
"Em không chuyên tâm."
Như một sự trừng phạt, nồng độ Pheromone Alpha đủ để khiến bất kỳ Omega nào chìm sâu vào biển tình, mùi gỗ tuyết tùng bao phủ trời đất, mùi cỏ cây đắng thanh quyện chặt lấy tuyết tùng.
【Quá mức rồi. Hơi chịu không nổi.】
Tôi vùng vẫy định bò ra ngoài, nhưng lại bị ngậm lấy gáy kéo trở về.
"Không được trốn."
"Em chẳng phải muốn Pheromone của tôi sao?"
"Thế này đủ chưa? Còn muốn nữa không? Lần sau còn dám không màng thân thể mà tự ý dùng thuốc ức chế nữa không?"
Tôi tan tác xin tha, dưới sự ép buộc của Đại tướng Liên bang, không biết đã nói bao nhiêu câu "em sai rồi".
Khi tỉnh lại đã là ngày hôm sau. Cơ thể không có bất kỳ sự khó chịu nào, chắc hẳn là đã sử dụng thiết bị trị liệu. Chỉ là vị trí bên cạnh trên giường đã không còn người. Tôi hơi tiếc nuối sờ vào gáy: Hôm qua rõ ràng kế hoạch thuận buồm xuôi gió như vậy, tại sao Lê Túc không đánh dấu tôi? Chẳng phải bảo Alpha thích nhất là kiểu "lạt mềm buộc chặt" sao?
Vệ sinh cá nhân xong trong trạng thái tâm hồn treo ngược cành cây, tôi lau sạch tay, trở về phòng mình.
Dưới đáy tủ quần áo có một chiếc két sắt bằng hợp kim titan. Sau khi nhập mật khẩu 32 ký tự, bên trong chứa vài món đồ vụn vặt, ví dụ như một chiếc áo khoác đồng phục, khăn giấy có vết cà phê, nắp bút bi... những thứ này từng thuộc về Lê Túc, nhưng giờ là của tôi.
Tôi lấy ra một cuốn sổ tay từ chồng sổ bên cạnh. Dưới cơn mưa xối xả ngoài cửa sổ, tôi trịnh trọng cầm bút viết nhật ký:
"Nhật ký thầm mến Lê Túc ngày thứ 1475"
"Ngày 10 tháng 4 năm 4025, thứ Tư, thời tiết nắng, tâm trạng sướng"
Nghĩ đoạn, tôi lại thêm một chữ "rất" vào trước chữ "sướng".