Vì độ tương thích Pheromone đạt đến 96%, tôi trở thành đối tượng kết hôn của Đại tướng Liên bang Alpha - Lê Túc

Chương 7

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Ôm cuốn sổ kết hôn mới ra lò, tôi vuốt ve hai chữ "Lê Túc" do chính tay anh ký, cẩn thận hôn lên đó. Sau khi sao chép ra 20 bản, tôi khóa bản gốc vào két sắt.

Tôi chuyển vào biệt thự nhà họ Lê. Nhưng trong ngôi nhà rộng lớn chỉ có quản gia thông minh Wise và tôi.

Sau khi kết hôn, tôi và Lê Túc chưa gặp nhau lần nào, anh rất bận, còn tôi cũng không tiện ra ngoài tìm anh, vì mỗi lần ra ngoài Wise đều đi cùng tôi, nó nói dạo này tình hình biến động, bên ngoài rất nguy hiểm.

Wise lớn lên cùng Lê Túc, và phần mềm mô thức hành vi được xây dựng dựa trên bản mẫu tính cách của Lê Túc, nói cách khác, nó là một phiên bản khác của anh. Vì vậy tôi cũng rất khách sáo với nó, trước mặt nó luôn giả vờ yếu đuối ngoan ngoãn, đúng chuẩn một Omega kiểu mẫu.

Tôi hỏi nó: "Ngài Lê thích kiểu Omega như thế nào?"

"Đại tướng rất ít tiếp xúc với Omega trong đời sống và công việc, không thể cung cấp thông tin tham khảo."

"Vậy còn ngài Wise?"

Gương mặt mô phỏng điển trai của đối phương nở nụ cười: "Thú thật, Wise cũng yêu ngài từ cái nhìn đầu tiên đấy."

Tôi ba chân bốn cẳng chạy trốn.

Sau đó là lần hiếm hoi Đại tướng về nhà, anh đã cho tôi đủ lượng Pheromone nhưng không đánh dấu tôi. Tôi thậm chí đã nghĩ đến việc lén bỏ thuốc anh, nhưng tôi không có lá gan đó, lần bị anh giáo huấn trước kia làm tôi vẫn còn sợ hãi. Hay là, mình thử thách anh thêm một chút?

Tôi tiện tay cầm một cuốn 《Nghệ thuật cắm hoa》 mở ra, nằm ngửa trên sofa giả vờ xem, trong đầu bắt đầu tính toán nên làm thế nào. Lúc này Wise báo có người đến thăm.

"Tôi không quen, ngài Wise trực tiếp từ chối đi." Tôi trưng ra nụ cười giả tạo ngoan ngoãn.

"Ngài Phương, đối phương tự xưng là cha của ngài."

Tôi khép sách lại, giọng điệu khẩn thiết, ánh mắt chân thành: "Người nhà tôi đã c.h.ế.t từ lâu rồi."

Người bình thường nhắc đến chuyện này hẳn là phải đau lòng, tôi chớp chớp mắt, khô khốc không khóc nổi. Wise xoa đầu tôi: "Không khóc được thì không cần khóc."

Tôi hậm hực lấy sách che mặt mình lại. Hai hôm trước, Tiết Nhược Minh gửi tin nhắn nói muốn mượn thế lực của Đại tướng để mở rộng bản đồ kinh doanh, tôi xóa và kéo đen ngay lập tức, không ngờ hôm nay ông ta lại tự tìm đến cửa, đang nghĩ cách đuổi ông ta đi.

Đột nhiên cửa mở, Lê Túc đi phía trước. Tôi lập tức ngồi thẳng dậy, mắt lấp lánh: "Ngài Lê!"

Anh gật đầu với tôi, phía sau quả nhiên còn có một người, là Tiết Nhược Minh. Ông ta cười nịnh nọt, rõ ràng là đang tâng bốc. Lê Túc tháo găng tay, lơ đãng đưa sang bên cạnh, Wise đón lấy.

Lê Túc thậm chí không nghe Tiết Nhược Minh nói gì, chỉ hỏi tôi: "Tiểu Chấp, hôm nay ở nhà thế nào?"

Tôi gật đầu: "Cũng được ạ."

"Phương Chấp! Đại tướng đang đứng mà sao mày dám ngồi, mau đứng dậy, thật là chẳng có giáo dục gì cả!" Tiết Nhược Minh cuối cùng cũng tìm được cơ hội, nhỏ giọng vội vã thúc giục tôi.

Tôi ngáp một cái.

Thấy tôi không chút d.a.o động, mặt già của Tiết Nhược Minh đỏ bừng lên, ông ta tiến lại gần tôi, đẩy mạnh một cái. Tôi không kịp phòng bị lao về phía trước, ngã vào lòng Lê Túc.

【Lần này không phải em chủ động đâu nhé, là em bị ép đấy! Ngực của Đại tướng săn chắc quá đi.】

Tôi rặn ra vài giọt nước mắt, cụp mi mím môi, nhìn anh đầy ủy khuất: "Ngài Lê..."

Lê Túc nắn nắn vành tai tôi, nói khẽ bên tai: "Đừng có quyến rũ người ta."

Tôi chớp mắt, ngồi thẳng lại, vừa xoa tai vừa liếc nhìn kẻ làm mất hứng bên cạnh. Lê Túc nhướng mày, xoay người, rõ ràng là vẻ mặt không cảm xúc nhưng lại đầy uy hiếp:

"Ngài Tiết, ngài nên có thái độ như thế nào với tôi?"

"Tất... tất nhiên là tôn trọng, từ tận đáy lòng tôn trọng ngài!" Khi Tiết Nhược Minh nói chuyện, mồ hôi trán vã ra, dáng người vô thức còng xuống.

"Đã như vậy, bạn đời của tôi - Phương Chấp, cũng nên nhận được thái độ như thế," Lê Túc rủ mắt nhìn ông ta, khí thế của Đại tướng Liên bang như lưỡi đao kề cổ kẻ thù, "Ngài không có cơ hội thứ hai đâu, hiểu chứ?"

Tiết Nhược Minh vội vàng gật đầu, tay run không ngừng. Đạt được mục đích, Lê Túc nhìn Wise. Wise trưng ra nụ cười giả tạo rồi dìu đối phương ra ngoài.

"Đại tướng, em không muốn kẻ đó làm hỏng danh tiếng của ngài."

Lê Túc gật đầu, nâng cằm tôi lên hôn một cái: "Như em mong muốn."

Tiết Nhược Minh cứ ngỡ con trai mình bám được Đại tướng thì mình cũng được nước lên theo, nhưng tôi sẽ không để ông ta toại nguyện.

Tôi cọ vào lòng Lê Túc, giải phóng Pheromone, định để anh đánh dấu mình. Rõ ràng hơi thở anh chợt trầm xuống, có phản ứng, nhưng đối phương vẫn bất động, chỉ giữ chặt eo tôi: "Đừng quậy."

Tôi rất ủy khuất: "Tại sao ạ?"

"Phương Chấp, lúc tôi không có nhà, em thể hiện chẳng ngoan chút nào, mà còn muốn tôi đánh dấu em sao?"

 

back top