Vì độ tương thích Pheromone đạt đến 96%, tôi trở thành đối tượng kết hôn của Đại tướng Liên bang Alpha - Lê Túc

Chương 9

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Sau đó, Lê Túc và tôi ký một bản 【Gia quy thủ tắc】, điều khoản rõ ràng, thưởng phạt phân minh, cuộc sống hỗn loạn trở nên ngăn nắp hẳn lên.

Ví dụ như mỗi tối chín rưỡi phải lên giường đi ngủ, mỗi ngày vận động ít nhất 45 phút, ba bữa ăn đúng giờ theo thực đơn phối sẵn, và lượng thuốc ức chế kiểm soát ở mức một ống mỗi tháng, cùng điều quan trọng nhất —— tuyệt đối không được giấu giếm Lê Túc.

Sự ngọt ngào sau khi bùng nổ xung đột khiến mối quan hệ của tôi và Lê Túc khăng khít hơn, thế nên tôi cũng bắt đầu "được đằng chân lân đằng đầu".

Tôi xin phép Lê Túc: "Em lạnh quá, có thể ngủ cùng ngài không? Em hứa sẽ rất ngoan, không làm phiền ngài đâu."

【Áo ngủ hở n.g.ự.c rộng thế kia, chắc chắn là đang mời gọi mình rồi.】

Lê Túc kéo cổ áo, gật đầu. Tôi lập tức leo lên giường.

【Gần quá! Muốn sờ vào cơ bắp này ghê, mềm quá, ơ sao lại cứng ngắc lại rồi?】

【Môi mềm quá, muốn hôn quá muốn hôn quá muốn hôn quá. Làm luôn đi!】

Chuồn chuồn đạp nước hôn một cái, thở dốc nửa ngày mới bình tĩnh lại, cho đến khi trời mờ sáng mới luyến tiếc chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, Lê Túc mang theo quầng thâm mắt ra khỏi cửa.

Đến đêm, tôi ôm chăn ngồi trên giường, mắt lấp lánh nhìn Lê Túc: "Ngài Lê, mau lại ngủ đi!"

Lê Túc day day chân mày, vòng liên lạc trên cổ tay cứ nhấp nháy ánh đỏ, sau đó Wise cũng tiến lại gần, như có chuyện gì rất khẩn cấp, tôi chỉ loáng thoáng nghe được vài từ rời rạc như "Phó quan Hành chính", "phản đối"...

Anh phẩy tay ra hiệu cho Wise lui xuống, tiến lại gần tôi, cúi người hôn lên trán tôi, giọng điệu hiếm khi mang theo sự áy náy: "Dạo này tôi hơi bận, em ngủ đúng giờ đi, tôi ngủ ở thư phòng."

Đại não tôi trống rỗng. Mắt không chớp lấy một cái, cho đến khi nước mắt vì khô mà chảy xuống. Về lý trí, tôi biết anh là Đại tướng Liên bang, không thể giống như những Alpha bình thường khác, nhưng về tình cảm —— vài chữ ngắn ngủi của Lê Túc như dấy lên sóng to gió lớn trong lòng tôi, sự tuyệt vọng và đau buồn khổng lồ nhấn chìm tôi.

【Là mình đóng kịch chưa khéo sao? Lê Túc ghét mình rồi à? Không đúng, chắc là có phiền muộn gì đó làm phiền Lê Túc, vậy mình giải quyết phiền muộn đó là được chứ gì!】

Tôi cắn móng tay, bắt đầu tính toán làm sao để né tránh sự giám sát dày đặc của Lê Túc, sau đó giúp anh phân ưu.

Rất nhanh, cơ hội đã đến —— Lê Túc lại bận rộn lên, gần như ngủ luôn ở văn phòng, nhưng mỗi tối anh nhất định sẽ gọi video để giám sát tôi.

Ban ngày tôi theo lệ thường ra vườn hoa tập thể dục, hệ thống phòng thủ kín kẽ bao phủ nơi này. Khi sắp kết thúc, tôi gọi Wise bên cạnh: "Wise, tôi khát quá, ngài đi lấy bình nước lại đây đi. Được không mà?"

Wise chần chừ một chút, gật đầu, trước khi đi còn dặn dò: "Dạo này bên ngoài không an toàn lắm, nếu định ra ngoài, xin hãy nhất định mang theo Wise."

Tôi vui vẻ gật đầu. Thời gian kết thúc, tôi ngẩng đầu nhìn những chiếc camera đang phát ra ánh sáng mờ nhạt, như đang hơi khổ sở: "Khát quá rồi, thật sự nhịn không nổi nữa, xin lỗi nhé."

Sau đó tôi ngân nga điệu nhạc, giải trừ hệ thống phòng thủ, đi ra từ lối nhỏ trong vườn hoa.

Vừa mua nước ở cửa hàng xong, thỏa mãn uống một ngụm thì miệng mũi bị người từ phía sau bịt chặt, lập tức mất ý thức. Chai nước bị bỏ lại tại chỗ lăn lông lốc, nước đổ đầy đất.

 

back top