Vì nhà có tiền, cha ruột lại chẳng buồn quản giáo, từ nhỏ tôi đã được nuôi dạy thành một kẻ kiêu căng ngạo mạn

Chương 7

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Tiền, hết rồi. Nhà, bị niêm phong. Bố, mất tích.

Sau này ba người bọn họ muốn trả thù tôi thế nào, tôi cũng chẳng còn sức phản kháng. Chỉ có thể đem bán mấy món mô hình và giày để trong ký túc xá đi, đổi lấy chút ít sinh hoạt phí. Nhưng chẳng thấm vào đâu.

Và điều nghiêm trọng hơn là, bố tôi không chỉ phá sản, mà còn gây ra án mạng. Bước ra khỏi đồn cảnh sát sau khi lấy lời khai, tôi vẫn còn bàng hoàng. Thực tế phũ phàng bày ra trước mắt. Tôi thoắt cái từ con trai một đại gia giàu xổi trở thành con trai của một kẻ sát nhân.

Sợ hãi và những điều chưa biết chiếm lấy tâm trí tôi. Người đàn ông đó nói đúng, bây giờ tôi ngoài chủ nợ ra còn có một đống kẻ thù. Lần bắt cóc này tôi may mắn thoát ra được, nhưng nếu còn lần sau, lần sau nữa thì sao? Không tìm thấy bố, tôi phải gánh thay ông ấy.

Sắp về đến trường, một cái lon rỗng đập trúng đầu tôi. Đau điếng. Người đàn ông trước mặt chính là con trai của nạn nhân mà tôi đã gặp ở đồn cảnh sát. Lúc ở trong đó, dù anh ta không phát tác, nhưng ánh mắt tàn nhẫn của anh ta khiến tôi nổi da gà. Tôi không ngờ anh ta lại bám theo đến tận đây.

"Chính là mày, chính là bố mày đã hại c.h.ế.t mẹ tao đúng không?"

"Phải, là do bố tôi làm, nhưng đâu phải tôi."

"Thế thì mày nói xem bố mày ở đâu?! Nói không ra tao bắt mày đền mạng!" Anh ta trợn mắt, trong mắt toàn là phẫn nộ và mất phương hướng.

"Anh bình... bình tĩnh lại đi..." Không khí ở cổ họng càng lúc càng ít đi, tầm nhìn cũng dần mờ mịt.

Anh ta nghiến răng hừ lạnh: "Mày bảo tao bình tĩnh thế nào được?!"

"Người c.h.ế.t là mẹ tao chứ không phải mẹ mày, ồ, mẹ mày c.h.ế.t sớm rồi, nếu không bố mày cũng chẳng đi quấn lấy mẹ tao?!"

Nói đoạn, nắm đ.ấ.m của anh ta giáng xuống đầu tôi. Người đàn ông đó cao lớn vạm vỡ, ấn tôi xuống đất khiến tôi không thể động đậy. Không biết đã ăn bao nhiêu nắm đấm, đầu óc tôi quay cuồng. Tôi buông xuôi, không muốn phản kháng nữa.

Và Bùi Chước Đông đã xuất hiện vào đúng lúc đó.

"Tần Ân?!" Hắn đeo túi tập gym chạy lại, túm lấy cổ áo tên kia quăng ra ngoài. Với kỹ năng thuần thục, hắn nhanh chóng khống chế được đối phương. Tên kia thấy không phải đối thủ của hắn, vừa chửi bới vừa bỏ đi.

Tôi được Bùi Chước Đông cõng về ký túc xá.

"Cậu đến để xem trò cười của tôi à?" Ngồi tựa trên giường, tôi rũ mắt. Bùi Chước Đông không nói lời nào. Hắn lấy hộp cứu thương ra, cau mày. Ngay cả hắn cũng thấy tôi rất ghê tởm sao.

"Tôi không cần cậu quản."

"Không cần tôi quản?" Bùi Chước Đông sầm mặt, giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi: "Thế sao lúc nãy trên lưng tôi không nói đi?"

Vì những chỗ bị thương đều không ổn lắm, rất nhiều vết ở trên bụng. Mà tôi lại sợ đau. Tôi không muốn để ý tới hắn, định đứng dậy bỏ đi thì hai chân bủn rủn quỳ rạp xuống đất. Cơn đau truyền khắp cơ thể. Thế là tôi đứng lên rồi lại ngã, lại bò dậy rồi lại chúi nhủi xuống sàn.

Bùi Chước Đông nổi giận, dứt khoát đè tôi lại.

"Cậu làm gì thế?!" Tôi theo bản năng muốn hất ra nhưng không được: "Bùi Chước Đông! Ai cho cậu cái gan bắt nạt tôi, cậu chẳng qua chỉ là một con ch.ó tôi chơi đùa lúc vui vẻ th... ưm — đau!"

Khuôn mặt vốn luôn ôn hòa của Bùi Chước Đông lúc này lạnh lùng vô cùng. Đây là lần đầu tiên tôi thấy hắn trở nên như thế này. Không cảm xúc, ánh mắt rũ xuống. Nhưng đây mới chính là hắn, đứa con trai duy nhất của đại lão hắc đạo. Hắn bóp lấy eo tôi, ấn vào những vết bầm tím trên đó.

"Đau, buông, buông tôi ra." Thấy tôi đau đến mức không ngừng vùng vẫy, hắn thở dài: "Cho nên tôi mới nói, trị thương đi, có được không?" Hắn hình như cũng chẳng cho tôi quyền lựa chọn.

"Trị thì trị." Tôi nhìn vào những đốt ngón tay ửng đỏ của hắn, tim bỗng thắt lại: "Dám thừa cơ hạ thủ với tôi thì cậu tiêu đời đấy."

"Tần Ân, nếu tôi muốn hạ thủ với cậu, thì không cần phải chờ đến lúc này." Người đang cầm chai thuốc đột nhiên buông một câu lạnh nhạt.

Sau đó như không có chuyện gì xảy ra, tự mình bôi thuốc cho tôi. Nhưng khí trường xung quanh hắn, kể từ ngày tôi biết thân phận thật sự của hắn, đều đã thay đổi.

 

back top