Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj
Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!
Sau ngày hôm đó, tình cảm của tôi và Phong Duy thăng tiến vượt bậc, thật sự trở thành một cặp chồng chồng mới cưới ngọt ngào.
Chẳng biết cha mẹ Phong nghe ngóng tin tức từ đâu mà hớn hở xách một đống quà cáp thuốc bổ qua.
Mẹ Phong từ lúc vào cửa nụ cười chưa bao giờ tắt, bà thân thiết sát lại gần tôi: "Đợi bụng có động tĩnh, mẹ sẽ bao cho con một cái hồng bao thật lớn."
Bà khựng lại một chút, rồi ghé tai tôi nói nhỏ: "Ba con bảo lúc đó sẽ mua cho con một căn biệt thự đấy, con thích biệt thự hay căn hộ cao cấp?"
Tôi nghe xong, cái cơ thể đang đau nhức vì bị Phong Duy hành hạ tối qua bỗng chẳng thấy mệt mỏi gì nữa.
Đợi cha mẹ Phong vừa đi, tôi lập tức đẩy anh vào phòng. "Chúng ta hiện tại có một nhiệm vụ lớn..." Cúi đầu nhìn, Phong Duy đã bắt đầu cởi thắt lưng của tôi rồi.
Tôi tận hưởng thời gian bên cạnh anh. Nhưng cuộc sống này chẳng yên bình được bao lâu thì biến cố xảy ra.
Nhìn thấy người đứng ở cửa, cả người tôi lạnh toát, theo bản năng nhìn về phía Phong Duy. Anh tràn đầy cảnh giác với gã Alpha lạ mặt này, tin tức tố cũng mang theo ý địch thù.
"Đây là bạn tôi." Tôi vẫy vẫy tay với Phong Duy. "Tìm tôi có chút việc, tôi về ngay."
Tôi đưa gã Alpha ra ngoài, đi vào lối thoát hiểm cầu thang. Xác nhận Phong Duy không đi theo, tôi rụt đầu lại, hạ thấp giọng hỏi: "Anh tìm tôi làm gì? Tiền tôi chẳng phải đã đưa anh rồi sao?"
"Làm gì mà đề phòng tôi dữ vậy? Chẳng giống lúc em cầu xin tôi giúp em làm giả thân phận chút nào nhỉ?" Tôi sững người, đôi môi mím chặt.
Tôi là một Omega nông thôn ngay cả cấp ba còn chưa học xong. Từ khi mẹ ngã bệnh, tôi đã nghỉ học, mỗi ngày đi làm thuê đủ thứ việc để duy trì cuộc sống.
Thế nhưng mẹ tôi vẫn qua đời vì bạo bệnh. Từ đó, tôi mất đi mục tiêu phấn đấu, cả người trở nên sa đọa, trong đầu toàn nghĩ đến việc làm sao để không làm mà hưởng, không cần tốn công tốn sức vẫn có cuộc sống tốt.
Phong Duy chính là mục tiêu của tôi. Nhưng yêu cầu của cha mẹ Phong quá cao, tôi không phù hợp tiêu chuẩn. Thế là tôi nhờ người làm giả thân phận, hứa sau khi thành công sẽ đưa cho đối phương năm mươi vạn làm thù lao.
"Rốt cuộc anh muốn gì?" Gã Alpha cười cợt nhả: "À, tôi nghe nói hai vị nhà họ Phong cho em không ít tiền tiêu vặt nhỉ? Không định chia cho tôi chút sao?"
"Điều kiện đã thỏa thuận ban đầu không có khoản này."
"Nếu không có tôi, em làm sao vơ vét được đống tiền đó?" Gã hạ giọng: "Một khi tôi không có tiền tiêu, vì kiếm tiền mà lỡ tay bán đi vài thứ gì đó thì không hay lắm đâu đúng không?"
Tôi: "..." Bàn tay buông thõng bên sườn vì tức giận mà run rẩy nhẹ. Tôi không muốn tiếp tục dây dưa với gã, thuận miệng lấy lệ: "Biết rồi, tôi sẽ chuyển cho anh."
Gã Alpha nhoẻn miệng cười: "Đồng ý sớm có phải tốt hơn không."
"Xong rồi, anh đi mau đi."
Gã không nhúc nhích, ánh mắt dừng lại trên bàn tay đang xua đuổi của tôi. "Suốt ngày ở bên một tên phế vật, không thấy ngột ngạt sao?"
Tôi: "?" Tôi phản bác: "Anh nói gì thế! Phong Duy khỏe mạnh lắm!"
"Khỏe mạnh? Chỗ đó của hắn khỏi rồi à?"
Thấy tôi tức đến run người, gã lập tức chuyển chủ đề: "Phải phải phải, rất khỏe mạnh, nhưng có khỏe thế nào đi nữa, chẳng phải nửa thân dưới vẫn bị liệt sao?"
Gã không chút hảo ý cúi người, ái muội dán sát vào: "Cứ mãi một tư thế chẳng phải rất chán sao? Có cần tôi đi cùng em một chút không?" Gã nhướng mày: "Tôi không phải với ai cũng thế đâu nhé. Tôi rất thích em đấy."
Cảm giác bị nhìn chằm chằm khiến tôi dựng tóc gáy. Tôi lập tức quay người, nhìn về phía cánh cửa cầu thang.
Bước nhanh tới cánh cửa đang khép hờ, tôi ló đầu ra nhìn. Hành lang dẫn về nhà trống không, không thấy bóng dáng ai, cũng không ngửi thấy mùi tin tức tố nào…
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nghĩ chắc mình đa nghi quá. Phong Duy không đứng dậy được, làm sao có thể đi theo tôi ra ngoài, còn biến mất nhanh như vậy.
"Xong rồi, anh đi ngay đi." Tôi thiếu kiên nhẫn đuổi gã. "Tôi phải về nhà đây."
"Nhà? Em thật sự định sống qua ngày với hắn à?" Gã Alpha đút tay vào túi, nhún vai: "Omega từ nông thôn lên đều ngây thơ thế sao?"
Phòng khách trống rỗng, Phong Duy không biết đã đi đâu. Tôi vào thư phòng anh hay ngồi tìm một vòng.
Thư phòng yên tĩnh, chỉ còn tin tức tố nhàn nhạt chứng minh anh từng ở đây. Đi theo dấu vết tin tức tố còn sót lại. Vừa bước vào phòng ngủ chính, cánh cửa phía sau bỗng nhiên đóng sầm lại.
Tin tức tố nồng đậm từ phía sau dán sát tới, ngón tay lướt qua cổ, bóp chặt lấy gáy tôi. Tôi bị lực đạo đó ấn ngược về phía sau, lưng va vào lồng n.g.ự.c anh.
Quay đầu lại nhìn, Phong Duy đang đứng nhìn tôi với ánh mắt bề trên. Góc độ này, rõ ràng không phải là một Phong Duy đang ngồi xe lăn có thể làm được. Ánh mắt tôi chậm rãi dời xuống, dừng lại trên đôi chân dài thẳng tắp và đầy lực điền kia.
"Anh... anh khỏi rồi? Anh đứng lên được rồi?" Tôi trợn tròn mắt. Phong Duy cười. "Phải đấy." Anh vây lấy tôi từng bước dắt về phía giường. "Đây có lẽ chính là sức mạnh của tình yêu nhỉ."
Thân hình cao lớn áp xuống, bao trùm lấy tôi không kẽ hở. "Bây giờ, hãy nói cho tôi nghe về chuyện giữa em và gã Alpha kia đi?"
