Tôi đẩy Phong Duy vào nhà vệ sinh, bản thân đứng đợi ở ngoài cửa.
"Anh xong thì gọi tôi một tiếng."
Tôi bỗng nhớ tới đôi chân của Phong Duy. Anh ấy không đứng dậy được thì đi vệ sinh kiểu gì? Dùng bô sao? Trong nhà cũng chẳng thấy cái bô nào. Chẳng lẽ cứ thế ngồi trên xe lăn? Vậy không phải sẽ dính hết lên người sao?
Đứng ngoài cửa chưa đầy nửa phút, tôi đã cuống cuồng đẩy cửa xông vào.
"Tôi quên mất anh không tiện, để tôi giúp anh."
Phong Duy ngẩn người, anh vừa cởi đồ ra, thấy tôi vào thì tay khựng lại giữa không trung, quên cả hành động tiếp theo. Tôi đứng phía sau Phong Duy, luồn hai tay qua nách anh, cứ thế từ phía sau nhấc bổng anh đứng lên.
"Góc này được chưa?"
Vì đứng quá gần tuyến thể, tin tức tố của Phong Duy nồng đậm lạ thường. Lần đầu tiên ở gần một Alpha đến thế, một bên mặt tôi đỏ bừng, tuyến thể cũng hơi tê dại. Tôi nhắm mắt lại, vùi mặt xuống, cố gắng kéo giãn khoảng cách giữa mình và tuyến thể của anh nhất có thể.
Phong Duy nửa ngày không động đậy. Tôi thúc giục: "Anh nhanh lên đi."
Anh vẫn im lìm. Tôi càng gấp hơn: "Làm sao vậy? Nhanh lên chứ, tôi không còn tay nào để giúp anh nữa đâu."
Nếu tôi mở mắt, tôi sẽ thấy gương mặt soái ca của Phong Duy lúc nghe thấy câu này còn đỏ hơn cả mặt tôi mấy phần. Vài phút sau, những tiếng động róc rách truyền vào tai. Đợi Phong Duy giải quyết xong, tôi bế anh về phòng.
Trong bóng tối, Phong Duy im lặng nằm cạnh tôi. Tôi nghĩ ngợi một hồi, thấy cần thiết phải nói rõ ràng với anh.
"Thật ra anh cũng biết rõ mà đúng không? Tôi vì tiền mới kết hôn với anh."
Phong Duy: "..."
Tôi nhích lại gần anh thêm chút nữa: "Nhưng anh yên tâm, tôi chắc chắn sẽ chăm sóc anh thật tốt. Hai ta đã lãnh chứng rồi, trong lòng tôi, anh chính là Alpha của tôi."
Phong Duy: "..."
"Anh cứ nghĩ mà xem, có người ở bên cạnh chăm sóc, chắc chắn sẽ vui vẻ và thuận tiện hơn việc ở một mình đúng không?"
Phong Duy: "..."
"Tôi thật sự muốn cùng anh sống tốt qua ngày... Ơ? Tai anh không có vấn đề gì đúng không? Anh nghe thấy đúng không?"
Phong Duy nhắm tịt mắt lại. Tin tức tố nhàn nhạt tỏa ra từ người anh, độ tương thích cao khiến tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu. Cơ thể tôi thả lỏng, cơn buồn ngủ ập đến rất nhanh. Chẳng mấy chốc, tôi còn chưa kịp nhích về chỗ cũ đã ngoẹo đầu, dán sát vào người Phong Duy ngủ thiếp đi.
Phong Duy mở mắt ra. Anh căn bản không thể hiểu nổi cha mình. Omega bên cạnh khẽ cử động, hình như vì lạnh nên cứ rúc vào người anh tìm nguồn nhiệt, còn ôm chặt lấy cánh tay anh. Phong Duy hơi mất tự nhiên rút tay ra.
Anh chỉ muốn yên tĩnh một thời gian, vậy mà họ cứ nhất quyết nhét Omega cho anh. Ngay cả khi anh nói mình "bất lực", phương diện kia vô năng, cũng không ngăn cản được quyết tâm của họ.
Mặc dù Phong Duy không cam lòng, nhưng anh phải thừa nhận, người Omega này không tệ. Ít nhất là không giống mấy người trước đó, nhân phẩm không ra gì.
Nghĩ đến mấy kẻ từng trộm đồ quý giá trong nhà, rồi nói xấu sau lưng anh, Phong Duy bắt đầu thấy tức giận. Nhét Omega thì thôi đi, chọn toàn mấy người không ra gì!
Sau khi người Omega ồn ào này ngủ thiếp đi, tai Phong Duy cuối cùng cũng được thanh tịnh đôi chút. Anh cúi đầu nhìn một cái. Ngoại hình của người bên cạnh không tính là xuất chúng, hơi có nét tròn trịa ngây ngô, tin tức tố thơm mát lan tỏa khiến tâm trạng Phong Duy rất tốt, chỉ có điều là quá ồn ào, cứ lải nhải không ngừng.
Lúc ngủ say trông lại có vẻ đáng yêu hơn một chút. Nhìn thế này, dường như Phong Duy cũng không còn cảm thấy khó chấp nhận việc để cậu ở lại nữa.
Nhưng rất nhanh sau đó, Phong Duy nhận ra mình đã nghĩ quá đơn giản. Bởi vì khi Omega ngủ say, cái miệng thì im lặng nhưng tứ chi lại bắt đầu "làm loạn".