Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj
Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!
12. Lời Hứa Chắc Chắn
Đối với chuyện của người khác, vợ chồng Tần Chương Khâu cũng không quá tò mò. Họ chú tâm hơn vào cuộc sống riêng của mình. Ngọc Viên đã đến khu gia binh một thời gian, đã nhận được không ít sự chiếu cố, nên hai vợ chồng bàn bạc, mời vài chiến hữu quen biết và các quân tẩu thường xuyên giúp đỡ họ đến nhà dùng bữa cơm.
Hôm nay, tranh thủ ngày nghỉ, Tần Chương Khâu và Ngọc Viên định ra thực đơn, cùng nhau đi Cung Tiêu Xã mua sắm đầy đủ. Một số nguyên liệu hút hàng còn phải nghĩ cách trao đổi với người dân thôn xóm gần đó. Kỳ thật, trong lòng Tần Chương Khâu hơi thầm tiếc nuối, nhiều phiếu định mức là do anh cố ý đổi lấy để bồi bổ cơ thể cho Ngọc Viên, nhưng anh không dám nói ra, sợ Ngọc Viên nghĩ anh keo kiệt.
Đến ngày mời khách, Tần Chương Khâu rất tự giác thắt tạp dề chui vào bếp, làm trợ thủ cho Ngọc Viên.
Khách khứa lần lượt đến đông đủ, trong phòng lập tức náo nhiệt. Thím Trương hàng xóm nhìn thấy Tần Chương Khâu thắt tạp dề, không nhịn được trêu ghẹo: “Thật không nhìn ra đấy nha, Tần doanh trưởng nhà ta lại là ‘sợ vợ’, cái bộ dạng vào bếp này, chuyên nghiệp lắm!”
Tần Chương Khâu lắc đầu: “Tôi nào dám nói vậy, hôm nay đứng bếp chính là Ngọc Viên nhà tôi, tôi chỉ phụ giúp một tay thôi.”
Chờ mọi người vào chỗ, cầm đũa lên nếm thử, tiếng kinh ngạc thán phục không ngừng vang lên. Thím Lưu Quyên ăn một miếng, lập tức giơ ngón cái: “Ngọc Viên tay nghề này quá tuyệt vời! Ngon hơn cả đầu bếp lớn ở nhà ăn làm!”
Tiểu Lý cũng liên tục gật đầu, vừa ăn vừa khen: “Đúng vậy thím, món ăn của chị làm thật đúng vị! Doanh trưởng thật là quá có phúc phần, cưới được cô vợ đảm đang như vậy!”
Tần Chương Khâu nghe họ khen Ngọc Viên, tuy trên mặt giữ vẻ nghiêm chỉnh, nhưng khóe miệng lại lén lút nhếch lên vì sự vinh dự chung. Cứ để nhóm người này ghen tị đi thôi.
Ngày hôm sau, Tần Chương Khâu nhận được nhiệm vụ khẩn cấp của đơn vị. Trước khi đi, anh có chút không nỡ và không yên tâm: “Tôi lập tức phải đi làm nhiệm vụ, em một mình ở nhà phải chú ý an toàn.” Tần Chương Khâu cảm giác còn có điều gì đó muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ mấp máy môi rồi không nói gì cả, quay người chuẩn bị rời đi.
Khác với những lần ra nhiệm vụ trước, lần đầu tiên này, Tần Chương Khâu mang theo nỗi nhớ mong trong lòng khi ly biệt. Không phải gì khác, chỉ là anh thực sự không yên tâm về cô vợ nhỏ trông có vẻ hơi suy dinh dưỡng nhà mình. Mặc dù mỗi bữa cô đều ăn không ít, nhưng anh cứ cảm thấy cô có thể đói xỉu bất cứ lúc nào.
Ngọc Viên không biết người đàn ông này đang nghĩ gì, chỉ cho là anh thuần túy lo lắng: “Vâng, tôi sẽ. Anh cũng phải chú ý an toàn.” Nhìn bóng lưng cao lớn trước mắt, cô không biết nhiệm vụ của anh là gì, nhưng phần nào hiểu rằng mỗi nhiệm vụ đều có nguy hiểm nhất định. Nếu người đàn ông này có chuyện gì, cô nhất thời thật không biết sau này nên làm gì. Ngọc Viên không khỏi gọi lại người đang bước đi: “Tần Chương Khâu!”
Bước chân Tần Chương Khâu dừng lại, Ngọc Viên bước nhanh lên, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy anh. Giọng cô có chút nghèn nghẹn: “Anh phải bình an trở về, tôi ở nhà chờ anh.” “Ừm,” Tần Chương Khâu khẽ đáp, ngay sau đó bước nhanh rời đi.
Lại là một đêm mưa, Ngọc Viên đang chuẩn bị đi ngủ thì ngoài cửa đột nhiên truyền đến một tràng tiếng đập cửa dồn dập. Cô vội vàng khoác áo, mở cửa ra, lại là Tần Chương Khâu đã trở về.
Ngọc Viên nhanh chóng đánh giá anh một lượt, ánh mắt dừng lại ở cánh tay dường như bị thương của anh. “Mau vào nhà đi, đừng để bị cảm lạnh,” cô vội vàng giục Tần Chương Khâu vào, tiện tay bật đèn, muốn xem xét vết thương, nhưng Tần Chương Khâu lại theo bản năng né tránh. Ngọc Viên đè người anh xuống bắt anh ngồi yên, thái độ kiên quyết.
Dưới ánh đèn, Ngọc Viên thấy rõ vết thương trên tay anh. Cẩn thận kiểm tra càng phát hiện, vết thương trên cánh tay anh hầu như chưa được xử lý, có lẽ đã trải qua nhiều ngày bôn ba và ngâm trong nước mưa, màu vải quần áo ở chỗ vết thương đã loang lổ.
Ngọc Viên vén lên xem, một phần vết thương bị nước mưa xối trắng bệch, vết thương không hề nhẹ, có thể nhìn thấy cả cơ thịt đỏ tươi. Mặc dù vết thương không lớn lắm nhưng rất sâu, Ngọc Viên lo lắng sẽ bị nhiễm trùng.
Tần Chương Khâu nhìn thấy sắc mặt khó coi của Ngọc Viên, trong lòng hơi có cảm giác khác lạ. Đây không phải lần đầu tiên anh bị thương, thậm chí vết thương này theo anh thấy chỉ là vết thương nhỏ, nhưng là lần đầu tiên có người bên cạnh nhìn thấy lại đau lòng đến thế: “Không sao đâu, vết thương nhỏ thôi, qua thời gian sẽ tự lành.” Tần Chương Khâu ánh mắt dịu dàng nhìn Ngọc Viên, muốn vươn tay sờ đầu cô, bị cô né tránh. Khóe miệng Tần Chương Khâu không nhịn được cong lên, đây là đang ngượng ngùng.
Ngọc Viên không muốn để ý đến người đàn ông không xem trọng cơ thể mình này, nhưng lại quả thực có chút đau lòng. Cô có thể tưởng tượng, người đàn ông này đã trải qua bao nhiêu nguy hiểm khi chấp hành nhiệm vụ.
Nhìn anh không quý trọng cơ thể mình như vậy rất là bực bội. Tên này có biết hiện tại anh là người đàn ông có gia đình, cơ thể khỏe mạnh của anh đã là tài sản của gia đình không? Ngọc Viên không thể không thừa nhận, Tần Chương Khâu là nơi trú ẩn của cô ở thế giới này. Sự lo lắng của cô dành cho anh vừa có nỗi lo cho tình cảnh của chính mình, lại vừa có sự lo lắng xuất phát từ nội tâm.
Hiện tại cô không muốn nói nhiều lời với người đàn ông này, chỉ trầm mặc, cứng rắn, nhưng động tác lại đặc biệt cẩn thận rửa sạch và băng bó vết thương cho anh.
Tần Chương Khâu cúi đầu nhìn khuôn mặt chuyên chú băng bó của cô, nhất thời lại có chút xuất thần, trong lòng không tự giác mềm đi.
Xử lý xong vết thương, Ngọc Viên đi vào bếp nấu một bát mì cho anh lót dạ. Tần Chương Khâu ăn hết một bát mì, cảm giác như trái tim cũng ấm áp theo. Anh cảm thấy cô vợ nhỏ nhà mình thật tốt.
Trước khi ngủ, Tần Chương Khâu lặng lẽ nhìn cô rất lâu trong bóng đêm, trong lòng ấm áp chỉ cảm thấy vợ đang đau lòng mình, hoàn toàn không phát hiện đối phương căn bản không muốn để ý đến anh.
Ngày hôm sau sáng sớm, lần đầu tiên Ngọc Viên tỉnh dậy sớm hơn Tần Chương Khâu. Nhìn vết thương trên cánh tay anh, cô cảm thấy nhất định phải làm tên này xem trọng việc này! Cô biết việc có bị thương hay không trong nhiệm vụ không phải do anh quyết định, nhưng xử lý tử tế thì có thể làm được! Tên này tuổi còn trẻ mà đã làm bậy như vậy! Nghĩ đến đây, cô hung hăng lườm người đàn ông đang ngủ say một cái. Tần Chương Khâu lẩm bẩm hai câu, gãi gãi mặt rồi trở mình, vẫn ngủ say.
Đến khi Tần Chương Khâu tỉnh lại, phát hiện Ngọc Viên đang bận rộn trong bếp. Thấy anh đi ra, Ngọc Viên vừa lúc bưng bữa sáng lên bàn. Tần Chương Khâu thấy cô tất bật, không tự nhiên đi theo sau muốn giúp đỡ. “Có gì tôi có thể làm không?”
Ngọc Viên không đáp lời. Đến lúc này, dù anh có chậm chạp đến mấy cũng nhận ra không ổn, cô vợ hôm qua còn dịu dàng chu đáo, sao hôm nay lại lạnh nhạt với anh? “Ai chọc em không vui?”
Ngọc Viên vẫn không để ý đến, bước chân không ngừng. Cô tính toán ra cửa hỏi thím hàng xóm xem bị thương nên ăn gì để bồi bổ cơ thể. Tần Chương Khâu thấy cô không thèm quay đầu lại mà rời đi, trong lòng càng thêm bực bội.
“Lão Tần! Có nhà không?” Giọng Triệu Vân truyền đến từ bên ngoài. Tần Chương Khâu mặt mày bí xị mở cửa. “Này! Ai thiếu tiền anh à? Cái sắc mặt này… là cãi nhau với chị dâu à?” Đúng là cái hay không nói, nói cái dở. Thấy phản ứng của anh, Triệu Vân lập tức hiểu ra.
“Không nên a, tối qua anh mới về, còn mang theo vết thương, chị dâu chu đáo như thế sao lại gây gổ? Anh có làm gì không? Lại bị cô nào đó thổ lộ làm chị dâu bắt gặp?” Triệu Vân làm mặt quỷ trêu chọc. Tần Chương Khâu đá một chân qua, “Ái chà, anh đá không trúng!” Triệu Vân nhanh nhẹn né tránh.
“Đều không phải? Vậy anh nói xem rốt cuộc là sao?” Tần Chương Khâu nhìn Triệu Vân, nghĩ rằng tên này dỗ người quả thật có một tay, các thím trong khu gia binh nhắc đến hắn đều tươi cười rạng rỡ, liền do dự kể lại đại khái chuyện từ tối qua đến sáng nay.
“Phốc ——” Triệu Vân bật cười thành tiếng. Sắc mặt Tần Chương Khâu càng đen, cảm thấy tên này quả nhiên không đáng tin, đang định đuổi người. “Đừng đừng đừng,” Triệu Vân chặn ở cửa, “Thật không biết chị dâu làm sao chịu đựng nổi khúc gỗ như anh.” Thấy sắc mặt Tần Chương Khâu càng khó coi, hắn nhanh chóng nghiêm túc lại: “Không đùa nữa, chị dâu đây là đau lòng anh, không nhận ra sao? Đau lòng anh không xem cơ thể mình ra gì đó.”
Tần Chương Khâu ngây người. “Nàng mà thật sự giận, còn sẽ xử lý vết thương, chăm sóc anh à? Lão Tần à…” Ánh mắt Tần Chương Khâu lập tức trở nên đắc ý, anh biết ngay cô vợ nhỏ nhà mình đau lòng mình đến mức nào mà. “Thôi được, cậu đi đi, tôi muốn nghỉ ngơi.” “Hay cho anh cái đồ qua cầu rút ván!” Triệu Vân tức cười, nhưng nghĩ lại vẫn nên chừa chút không gian cho tên này đi dỗ vợ, lần sau sẽ trả thù lại.
Lúc Triệu Vân rời đi vừa lúc gặp Ngọc Viên trở về, Ngọc Viên nhiệt tình giữ hắn lại ăn cơm. Triệu Vân không dám ở, lỡ Tần Chương Khâu khỏi thương lại tìm hắn gây sự, vội vàng lấy cớ có việc mà chuồn. “Chị dâu tôi lần sau lại đến, nhất định phải nếm thử tài nấu nướng của chị!” Lời này là thật lòng, hắn đã chỉ điểm tâm ý cho Tần Chương Khâu, lần sau nhất định phải ăn sạt nghiệp tên keo kiệt này mới được.
Ngọc Viên vừa vào cửa, liền thấy Tần Chương Khâu đứng ở cửa. Cô liếc nhìn anh một cái, không tính phản ứng, lập tức đi vào bếp. Tần Chương Khâu theo sát phía sau Ngọc Viên, Ngọc Viên không biết anh muốn làm gì. “Tránh ra chút, chật chội muốn chết,” Ngọc Viên đẩy một cái, tên này vẫn không hề xê dịch.
“Thực xin lỗi…” Ngọc Viên tưởng mình nghe nhầm. “Thực xin lỗi,” Tần Chương Khâu lặp lại. Lần này Ngọc Viên nghe rõ, quay người lại: “Xin lỗi cái gì?”
“Tôi đã không nghe lời em, không yêu quý cơ thể mình, bị thương cũng không để trong lòng.” Tần Chương Khâu ánh mắt nghiêm túc nhìn Ngọc Viên.
“Anh không phải xin lỗi tôi, anh là xin lỗi chính mình,” Ngọc Viên vươn ngón tay mảnh khảnh chọc vào ngực anh, “Nếu chỉ là vết thương nhỏ trầy da, tôi cũng không nói gì. Nhưng anh nhìn xem tối hôm đó, vết thương lại thâm một chút là có thể thấy xương cốt rồi! Bộ đội đều biết bắt anh tĩnh dưỡng, bản thân anh lại không quan tâm, còn muốn giấu tôi? Tôi là người mù mà không nhìn ra sao?”
“Nếu anh còn không yêu quý bản thân như vậy nữa, hai ta đừng qua lại nữa, tôi không muốn làm quả phụ!” Từng lời lên án của Ngọc Viên như kim châm đâm vào lòng Tần Chương Khâu, cũng làm trong lòng anh dấy lên tình cảm kỳ lạ. Cô đang đau lòng anh, Ngọc Viên là thật sự đang đau lòng anh.
Tần Chương Khâu chịu mắng, đôi mắt lại càng ngày càng sáng. Anh muốn ôm lấy Ngọc Viên, ngón tay nhúc nhích, cuối cùng vẫn không hành động. “Tôi quen như vậy rồi, tôi… Tôi bảo đảm sau này sẽ không thế nữa.” Tần Chương Khâu nghiêm túc cam đoan. Ngọc Viên ngẩng đầu nhìn anh một cái: “Hy vọng anh nói được làm được, lát nữa tự anh đi phòng khám, bôi thuốc, hỏi bác sĩ cách xử lý tiếp theo, nghe rõ chưa.” Tần Chương Khâu vội vàng gật đầu.
Ngày hôm đó, Tần Chương Khâu ngoại trừ nghe lời Ngọc Viên đi đến phòng khám của đơn vị xử lý vết thương, thời gian còn lại Ngọc Viên làm gì anh đều đi theo.
Ngọc Viên chỉ lườm anh một cái lúc đầu, người đàn ông này có chút xấu hổ sờ sờ mũi coi như không thấy, tiếp tục mặt dày đi theo. Ngọc Viên không ngăn cản nữa, tùy anh đi cùng.
