XUYÊN THÀNH THÊ TỬ PHÁO HÔI TRONG TIỂU THUYẾT NIÊN ĐẠI

Chap 27

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

27. Chiếu Cố

Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Ngọc Viên, thương thế của Tần Chương Khâu chuyển biến tốt đẹp, cuối cùng được phép về nhà tĩnh dưỡng. Ngọc Viên cố ý thay đổi gối đầu mềm mại cùng chăn chắc chắn.

Ban đầu Tần Chương Khâu còn cố giữ vẻ người đàn ông rắn rỏi, nhưng được nàng che chở cẩn thận như vậy, anh cũng dần dần trở nên "yếu ớt" hơn, thường xuyên liền làm nũng với nàng, nói chỗ này đau, chỗ kia không thoải mái.

Ngọc Viên đâu mà không nhìn ra tâm tư nhỏ của anh, trong khoảng thời gian này chiều chuộng anh quen rồi. Thấy anh kêu đau, liền kiên nhẫn mà giúp anh mát xa; nghe anh nói buồn, liền ngồi ở mép giường bầu bạn cùng anh nói chuyện phiếm. Nàng càng đáp ứng mọi yêu cầu, Tần Chương Khâu liền càng thêm quấn quýt, có khi thậm chí không chịu nàng rời đi tầm mắt nửa bước.

Đồng liêu tới thăm bệnh đều cười anh: "Tần doanh trưởng, anh đây đâu phải là dưỡng thương, quả thực là hưởng phúc a!" Tần Chương Khâu cũng không phản bác, chỉ mong Ngọc Viên cười, trong mắt tràn đầy hạnh phúc.

Nhưng mà trong lòng Ngọc Viên trước sau đè nặng một cục đá. Nàng nhớ rõ thư trung nói qua, Tần Chương Khâu đúng là trong lần cứu trợ hồng thủy này đã để lại bệnh căn, về sau mỗi khi gặp trời mưa dầm liền sẽ đau chân, thậm chí theo suốt cả đời. Tưởng tượng đến tương lai anh có khả năng hàng năm bị đau đớn tra tấn, nàng liền nhịn không được lo lắng.

Trong mấy ngày Tần Chương Khâu tĩnh dưỡng này, vợ chồng Triệu Vân Lý Hiểu Linh thường tới thăm hỏi.

Nỗi sầu lo này, thỉnh thoảng lộ ra khi vợ chồng Triệu Vân và Lý Hiểu Linh thường xuyên lại đây viếng thăm. “Tôi chính là lo lắng, chân lão Tần này ngâm trong nước lâu như vậy, lại là thương gân động xương, thật sợ anh ấy sẽ để lại tật xấu gì.”

Người nói có lòng, người nghe cũng để tâm. Lý Hiểu Linh nhớ tới bà nội nhà mình bị thấp khớp, ông nội năm đó chăm sóc cực kỳ thỏa đáng: “Chị dâu, chị đừng quá lo lắng. Quê em hình như có chút phương thuốc dân gian ôn dưỡng điều trị, em sẽ điện báo về hỏi một chút, có lẽ hữu dụng.”

Nàng là cái tính tình nhanh nhẹn, không quá hai ngày quả thực được hồi âm, hưng phấn mà tới nói cho Ngọc Viên: “Hỏi được rồi! Trong nhà nói dùng nước gừng giã pha với rượu trắng, mỗi ngày mát xa, rất hữu hiệu đối với việc đuổi hàn, lưu thông máu, giảm bớt đau đớn.”

Ngọc Viên từ chỗ Hiểu Linh có được phương pháp sau, liền muốn lập tức thử xem.

Đêm đó, nàng bưng một chậu nước nóng hổi đi đến giường đất: "Tôi học được một cách bảo dưỡng chân, có lợi cho việc anh hồi phục, mau tới thử xem."

Tần Chương Khâu duỗi tay thử thử độ ấm của nước, rất vừa ý. Anh đem chân ngâm vào trong chậu, cảm giác ấm áp nháy mắt từ lòng bàn chân lan tràn đến toàn thân, thoải mái đến làm anh khẽ thở dài.

Ngọc Viên ngay sau đó ngồi xổm xuống, duỗi tay nắm lấy chân anh. Tần Chương Khâu cả người cứng đờ, lòng bàn chân phảng phất xộc qua một trận tê dại: "Em làm cái gì…"

"Đừng nhúc nhích, đây là thủ pháp mát xa tôi cố ý học, chỉ sợ anh về sau để lại tật xấu." Ngọc Viên đè lại chân anh đang định rụt về, ánh mắt nghiêm túc, "Chân này cần thiết phải dưỡng cho tốt, tự anh xoa sao có thể có tác dụng? Vạn nhất thật què, chẳng lẽ về sau muốn tôi đẩy anh đi? Đến lúc đó tôi nhưng không muốn anh."

Tần Chương Khâu bị nàng nói đến câm nín, đành phải ngoan ngoãn ngồi yên, tùy ý nàng sắp đặt. Ngọc Viên đổ ra chút rượu gừng vào bông vải, hai tay dùng sức xoa nắn, chờ lòng bàn tay nóng lên sau, mới nhẹ nhàng đặt ở trên đùi anh. Nàng từ đầu gối bắt đầu, theo bắp chân chậm rãi đi xuống mát xa, thủ pháp thuần thục, lực độ vừa phải.

Ban đầu mang theo vị cay nồng của rượu gừng, sau đó dần dần trở nên ấm áp thoải mái. Ngọc Viên một bên ấn, một bên nhẹ giọng giải thích: "Đều nói hàn từ chân sinh, chân ấm áp, toàn thân liền đều ấm áp." Giọng nàng ôn nhu như nước, nghe được Tần Chương Khâu trong lòng tê dại.

Anh cúi đầu nhìn mặt nghiêng chuyên chú của nàng, lông mi thật dài như cánh bướm nhẹ nhàng rung động, ánh đèn mờ nhạt phủ lên cho nàng một tầng ánh sáng nhu hòa. Tần Chương Khâu trong lòng rung động, nhịn không được mở miệng: "Vất vả em." Anh muốn nghe nàng nói chuyện nhiều hơn, muốn cùng nàng nói thêm mấy câu.

Ngọc Viên quả thật có chút mệt rồi: “Thật sự rất vất vả, cho nên anh phải nhanh một chút khỏe lên, về sau đổi anh tẩy cho tôi.”

Tần Chương Khâu nghe được câu trả lời của Ngọc Viên nhịn không được cười, nhìn người trước mắt, trong lòng anh dấy lên từng đợt gợn sóng.

Anh nhìn chăm chú nàng, bỗng nhiên khàn giọng kêu: "Ngọc Viên…"

"Hửm?" Nàng ngẩng đầu, trong mắt mang theo dò hỏi.

Tần Chương Khâu không nói gì, mà là cúi người nhẹ nhàng hôn lên môi nàng. Đó là một nụ hôn cực kỳ ôn nhu, như lông chim chạm nhẹ rồi rời đi.

Ngọc Viên giật mình, thấy ánh mắt anh mơ hồ, tai đỏ bừng, nhịn không được cười khẽ: "Đồ ngốc."

Nghe được tiếng cười của nàng, Tần Chương Khâu quay đầu lại, ánh mắt dừng ở trên má nàng đang phớt hồng. Anh bỗng nhiên duỗi tay, nhẹ nhàng nhéo nhéo mặt nàng, ngữ khí có chút ngượng ngùng: "Mệt mỏi liền nghỉ một lát, không vội."

"Sắp xong rồi, lại kiên trì một chút."

Ngọc Viên giơ tay lau vệt mồ hôi mỏng trên thái dương, động tác trên tay cũng không dừng lại: "Làm một hơi đi. Việc này mệt là mệt điểm, nhưng nếu là thật có thể làm cái chân này của anh bớt chịu chút tội, cũng đáng."

Lực đạo dưới tay nàng không giảm, trong lòng lại nhịn không được nói thầm: Tốt nhất cho tôi xong nhanh một chút. Cũng thế, đã làm phải làm tới cùng, tổng không thể uổng phí phen công phu này.

Tần Chương Khâu nhìn mặt nghiêng chuyên chú của nàng, còn muốn nói cái gì, lại bị ánh mắt nàng ngăn lại: "Đừng nói chuyện, sắp xong rồi."

Anh vẫn là lần đầu nhìn thấy cô vợ nhà mình bộ dạng mang theo ý vị ra lệnh như vậy. Không những không cảm thấy mạo phạm, ngược lại cảm thấy mới mẻ lại đáng yêu. Hàng mày hơi nhíu lại kia, sự kiên trì lộ ra trong nét chuyên chú không cho phép xâm phạm, thế mà làm anh nhất thời xem đến ngây người.

Tiếng động mơ hồ truyền đến trong sân phảng phất đều cách rất xa, trong tai anh không nghe thấy gì khác, trong mắt cũng chỉ chứa được bộ dạng nàng giờ phút này, đặc biệt là khóe môi kia do dùng sức mà hơi hơi mím lại, dưới ánh đèn phản chiếu ánh sáng ẩm ướt, phá lệ thu hút.

Sau khi mát xa kết thúc, Ngọc Viên lại bưng tới một chậu nước ấm làm anh ngâm chân. Nàng ngồi xổm ở bên chậu, thỉnh thoảng duỗi tay thử xem độ ấm của nước, rất là chuyên nghiệp.

Tần Chương Khâu nhìn nàng cúi đầu bận rộn, trong lòng ấm áp, đột nhiên duỗi tay đem nàng cả người ôm lên, nhẹ nhàng đặt ở trên đùi mình.

“Này! Anh làm gì đó?” Ngọc Viên hoảng sợ.

“Muốn cùng em cùng nhau ngâm.” Tần Chương Khâu thấp giọng nói, không nói không rằng mà cởi giày vớ nàng, đem chân to rắn chắc của mình phủ lên chân nhỏ trắng nõn mềm mại của nàng, hai chân cứ như vậy dính sát vào nhau, ngâm trong nước ấm.

Cánh tay rắn chắc của anh vòng lấy eo nàng, lòng bàn tay vững vàng dán ở chỗ eo sau nàng. Cách lớp quần áo mỏng, có thể rõ ràng cảm nhận được độ ấm cơ thể nàng cùng hương bồ kết như có như không. Tần Chương Khâu trong lòng nóng lên, nhịn không được cúi người áp sát vào tai nàng, giọng nói trầm thấp: “Viên Viên, sao em lại tốt như vậy.”

Hơi thở ấm áp phả qua vành tai, trong lòng Ngọc Viên như bị lông chim nhẹ nhàng gãi một chút. Nàng cố ý xụ mặt, ngón tay ở trên vai anh nhẹ chọc một chút: “Biết tôi tốt là được. Chân anh rắn chắc đến cùng khối sắt vậy, tay tôi đều ấn mỏi.” Vừa nói vừa có chút không chút nhẹ nhàng giẫm lên mu bàn chân anh, “Ngày mai tôi dạy cho anh nhận huyệt vị, tự mình học ấn, tôi ở bên cạnh nhìn chằm chằm.”

Nước rửa chân còn bốc lên hơi nóng lượn lờ, ánh đèn mờ nhạt đem bóng dáng hai người đổ trên tường, lồng vào nhau thành một mảnh sắc màu ấm mờ ảo.

Đêm đã khuya, hai người nằm cạnh nhau ở trên giường đất, giữa giường cách một chút khoảng cách. Không biết qua bao lâu, Tần Chương Khâu bỗng nhiên xoay người, một cánh tay rắn chắc từ phía sau vòng lại đây, ngực ấm áp dán lên lưng nàng, nhẹ nhàng đem Ngọc Viên ôm vào trong lòng.

“Viên Viên.” Giọng anh trong bóng đêm đặc biệt trầm thấp, “Cảm ơn em.”

Ngọc Viên trong lòng ngực anh nhẹ nhàng nhắm mắt lại, cảm thụ được cái ôm ấm áp cùng nhịp tim trầm ổn của anh. Tim anh đập trầm ổn hữu lực, từng nhịp đập vào tai nàng, so bất luận lời nói nào đều làm người an tâm. Anh vòng lấy eo nàng, cảm thụ được độ ấm cùng hương khí nhàn nhạt trên người nàng, trong lòng cảm xúc cuồn cuộn.

back top