Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj
Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!
Tối qua, Thẩm Lê gọi điện bảo tôi mang thuốc hạ sốt đến cho người ở phòng VIP 888 khách sạn Sâm Á.
Trong phòng không bật đèn, tôi nương theo ánh sáng từ hành lang mới nhìn rõ khuôn mặt giống mình đến bảy phần kia.
Là anh ấy đã về!
Lục Thâm – ánh trăng sáng mà Thẩm Lê nâng niu như báu vật trong tim.
Sự kinh ngạc tột độ khiến tôi mất hồn, chân dẫm phải vệt nước anh ấy vừa tắm xong để lại, ngã nhào xuống đất, ý thức lập tức mờ mịt.
Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi đã nằm trong bệnh viện.
Nơi phía sau truyền đến từng cơn đau xé rách, bên tay còn đè lên một tờ chi phiếu. Ý tứ là gì, chẳng nói cũng hiểu.
Tôi cứ ngỡ Thẩm Lê chỉ bảo mình đến đưa thuốc, không ngờ là tiện tay đưa luôn cả bản thân tôi vào. Hóa ra trong lòng hắn, tôi thật sự rẻ mạt đến thế.
Tôi nắm chặt tờ chi phiếu, mãi không sao lấy lại tinh thần.
Khi cô y tá đẩy xe thuốc vào thay băng, tôi bị buộc phải xoay người đầy nhục nhã, vùi mặt sâu vào gối.
"Cậu ngã nặng quá, mấy ngày này chú ý đừng vận động mạnh, thay thuốc đều đặn mới nhanh khỏi được."
Cô y tá trẻ rất hoạt bát, vừa thay thuốc vừa líu lo không ngừng: "Bạn trai đưa cậu đến đúng không? Đẹp trai thật đấy, lại còn biết xót người nữa, thức trắng đêm canh cho cậu. Lúc cậu hôn mê, anh ấy cứ nắm tay cậu suốt, còn lén hôn lên trán cậu nữa. Hai người thật có tướng phu thê, đẹp đôi vô cùng."
"Haizz, đúng là trai đẹp toàn yêu nhau hết rồi."
Tôi gật đầu, không dám nói đây không phải do ngã, cũng không dám đính chính người đó không phải bạn trai mình, chỉ lặng lẽ nhắm mắt lại.
Đúng lúc này, Thẩm Lê gọi điện tới.
"Mộc Vũ, tối qua tôi bảo cậu đưa thuốc cho Lục Thâm, cậu có đi không?"
Tôi nhíu mày, gắng gượng thân thể mệt mỏi trả lời: "Có đi."
Giọng Thẩm Lê đầy giận dữ truyền đến: "Mộc Vũ, cậu học thói nói dối từ bao giờ thế?"
"Nếu tối qua cậu thật sự có đi, tại sao bệnh của Lục Thâm lại nặng thêm như vậy?"
"Bây giờ cậu ấy vẫn đang sốt cao! Cậu qua đây ngay lập tức, mang theo hai phần cơm trưa tự làm đến công ty. Nhớ kỹ, Lục Thâm không ăn cay."
Thẩm Lê dứt khoát cúp máy.
Vốn dĩ tôi không muốn đi, nhưng nghĩ đến việc mẹ đã bị cho thôi việc, thu nhập trong nhà đều trông chờ vào tôi, tôi đành phải ngoan ngoãn làm theo.
Đến văn phòng, Lục Thâm và Thẩm Lê đang cùng xem một tập tài liệu trong phòng họp.
Trên bàn làm việc của Thẩm Lê bày một xấp ảnh, trên đó có những vết cào rất rõ ràng, không khó để nhận ra cơn thịnh nộ của chủ nhân.
Thấy tôi tới, mắt Lục Thâm chợt sáng lên trong thoáng chốc, sau đó lướt qua một tia lo lắng.
"Cậu không sao chứ? Sáng nay tôi phải về cho mèo ăn, nó đói một bữa là lại dỗi nên tôi đi trước."
"Không sao." Tôi trả lời ngắn gọn.
Thẩm Lê cười nói: "Sao cậu lại quý con mèo đó thế? Trước đây có thấy cậu thích động vật nhỏ đâu."
Lục Thâm liếc nhìn tôi một cái, đầy ẩn ý: "Là mèo của người tôi thích nuôi."
Tôi cẩn thận bày hộp cơm ra, đưa đũa lên. Hai phần cơm vốn dĩ đều cực cay, chỉ có phần của Lục Thâm là tôi đã nhặt hết ớt ra, trông vô cùng thanh đạm.
Lục Thâm nếm một ngụm, lông mày lập tức nhíu chặt.
Tôi vội vàng cầm cốc nước chanh đặc đã vắt sẵn trên bàn đưa qua, anh ấy uống một ngụm, mặt đỏ bừng lên, chộp lấy chai nước khoáng bên cạnh tu hết nửa chai.
Thẩm Lê chằm chằm nhìn tôi, lửa giận trong mắt sắp không giấu nổi nữa rồi.
"Mộc Vũ, cậu còn muốn làm nữa không?"
Lục Thâm vội vàng đặt chai nước xuống, giải vây cho tôi: "Thẩm Lê, anh đừng hung dữ với cậu ấy thế."
Mẹ tôi làm giúp việc ở Thẩm gia, tôi vì học chuyên ngành khó xin việc nên đang làm trợ lý cho Thẩm Lê. Điều này khiến tôi được "trong cái rủi có cái may", có thể tiếp xúc với Thẩm Lê nhiều hơn, gần hơn, đương nhiên tôi không muốn nghỉ việc.
Tim tôi thắt lại, vội vàng giải thích: "Xin lỗi Thẩm tổng, tôi đi vội quá nên đưa nhầm cơm của tôi và Lục tổng cho nhau."
Nói rồi tôi lấy từ trong túi ra một phần cơm khác không bỏ ớt, đó vốn là phần tôi chuẩn bị cho mình, bên trong thịt còn nhiều hơn phần của Thẩm Lê.
Thẩm Lê nhìn phần cơm trong tay tôi, như đang suy nghĩ điều gì, áp suất xung quanh đột ngột hạ thấp.
Lục Thâm nếm một miếng, sau đó nhanh như cắt chén sạch chỗ cơm canh đó.
"Mộc Vũ, tay nghề của cậu tốt thật đấy, ngon quá đi mất. Khi nào có thời gian cậu cũng nếm thử tay nghề của tôi nhé."
"..." Đại thiếu gia như anh ta mà cũng biết nấu ăn sao? Có mà mặt trời mọc hướng Tây.
Lúc tôi đang rửa hộp cơm trong phòng trà, Lục Thâm vừa vặn đứng bên cạnh lấy nước.
Tôi xích ra một chút, vô tình chạm vào vết thương trên người, đau đến mức hít một hơi lạnh.
Lục Thâm nhìn tôi, có vẻ quan tâm: "Vết thương vẫn chưa lành sao?"
"Thẩm tổng của các cậu thật chẳng thấu tình đạt lý gì cả, vội vàng bắt cậu đi làm thế này, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc chút nào."
"Hay là cậu sang làm trợ lý cho tôi đi, đãi ngộ chắc chắn tốt hơn ở đây."
Anh ấy đón lấy hộp cơm trong tay tôi, đặt vào bồn rửa. Những khớp ngón tay thon dài chạm vào dòng nước lạnh buốt, trở nên ửng hồng.
"Anh đừng nói Thẩm tổng như vậy, đưa cơm xong là tôi có thể nghỉ phép rồi, anh ấy là người tốt."
Lục Thâm cười một tiếng, đưa hộp cơm đã rửa sạch cho tôi. Lúc tôi đưa tay ra đón, đầu ngón tay vô tình chạm vào mu bàn tay anh ấy.
"Hai người đang làm cái gì thế?"
Giọng nói của Thẩm Lê vang lên đầy thong thả nhưng pha lẫn sự giận dữ.
Tôi giật nảy mình, loạng choạng ngã về phía Lục Thâm. Anh ấy theo bản năng ôm lấy eo tôi, hộp cơm rơi xuống đất phát ra tiếng động lớn.
Sắc mặt Thẩm Lê lập tức xanh mét.
"Cậu là trợ lý của tôi, không cần phải sà vào lòng khách hàng để phục vụ đâu."
Tôi không nói gì, chỉ thấy hơi thở thắt lại. Câu nói này thốt ra thật quang minh lỗi lạc, cứ như thể người đưa tôi lên giường Lục Thâm tối qua không phải là hắn vậy.
Lục Thâm cười khan một tiếng: "Thẩm Lê, anh đối với ai cũng ôn tồn, sao đối với cậu trợ lý nhỏ này lại cứ hung dữ thế?"
"Cậu ta làm cái gì cũng hỏng, tôi nuôi cậu ta cơm ngon rượu ngọt, chẳng lẽ còn không được nói vài câu?"
