Bảy năm làm kẻ thế thân, tôi bị Thẩm Lê đưa lên giường của "ánh trăng sáng" trong lòng hắn.

Chương 2

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Dọn dẹp xong đồ đạc đi xuống lầu, tôi vừa vặn nhìn thấy chiếc Porsche Cayenne của Lục Thâm đang dừng trước cửa công ty.

Tôi rút điện thoại định đặt xe, anh ấy lại hạ kính cửa sổ xuống: "Để tôi đưa cậu về."

Ánh nắng hắt lên mái tóc anh, mạ một lớp hào quang vàng óng. Tôi không muốn dính dáng quá nhiều nên lịch sự từ chối, nhưng xui xẻo thay, hôm nay chẳng có tài xế nào nhận đơn.

Lục Thâm nhận ra sự bối rối của tôi, anh mỉm cười xuống xe, chẳng nói chẳng rằng đã kéo tôi ấn vào ghế phụ. Khoảnh khắc cửa xe đóng lại, tôi thoáng thấy bóng dáng Thẩm Lê bên cửa sổ sát đất của tòa văn phòng, đang nhìn thẳng về hướng này.

"Cậu ngã nặng đấy, bác sĩ dặn đi dặn lại phải tĩnh dưỡng, đừng đi lại tùy tiện."

"Dù sao cậu bị thương cũng là vì tôi, tôi đưa cậu về là việc nên làm."

Làm sao anh ấy có thể thản nhiên nói ra những lời như vậy chứ? Tôi cúi đầu ngồi trong xe, ôm khư khư chiếc túi, không mở miệng.

Lục Thâm nhàn nhạt hỏi: "Cậu có vẻ rất ghét tôi?"

"Không có." Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại.

Sau khi xuống xe, tôi nói lời cảm ơn rồi bước vào Thẩm trạch với tâm trạng đầy kháng cự. Nhờ phúc của Thẩm Lê, tôi không chỉ có mức lương tháng ba vạn mà còn không phải thuê nhà, ở trực tiếp tại đây.

Trước đây bất kể Thẩm Lê về muộn thế nào, tôi cũng sẽ đợi hắn, chuẩn bị nước tắm xong mới ngủ. Nhưng hôm nay, tôi thật sự không còn sức lực, cũng chẳng còn sự mong đợi đó nữa.

Trong mơ, tôi đã dọn khỏi Thẩm gia, mua một căn hộ nhỏ bên ngoài và đang trang trí thì đột nhiên bị một lực mạnh kéo dậy khỏi giường, ngã nhào vào một lồng n.g.ự.c nóng rực.

Mùi rượu nồng nặc sộc thẳng vào mũi khiến tôi xây xẩm mặt mày.

Khó khăn lắm mới mở được mắt ra, tôi liền thấy đôi mắt đỏ ngầu của Thẩm Lê. Hắn siết chặt cổ tay tôi ngày càng mạnh.

"Thẩm tổng, anh làm tôi đau."

Thẩm Lê cười lạnh buông tay tôi ra, nhưng cơn thịnh nộ trong mắt không hề giảm bớt.

"Vì hôm nay tôi đưa nhầm cơm cho Lục tổng nên anh giận sao?" Tôi ướm lời.

Thẩm Lê hừ lạnh: "Ai cho phép cậu lên xe của cậu ta?"

"Cậu ta trả lương cho cậu à? Phần cơm cậu chuẩn bị cho cậu ta còn tâm huyết hơn cả cho tôi!"

Hóa ra là ghen tị vì tôi lên xe của ánh trăng sáng trong lòng hắn.

Tôi thu lại thần sắc, nhân cơ hội rút tay về: "Tôi không đặt được xe, Lục tổng tốt bụng cho đi nhờ một đoạn thôi, giữa chúng tôi chẳng có gì cả."

Thẩm Lê vô cảm: "Những lời cậu nói hôm nay, tôi một chữ cũng không tin. Tốt nhất cậu đừng có dính dáng đến cậu ta, cậu ta không phải người cậu có thể trêu vào đâu."

Hắn nới lỏng cà vạt, đi thẳng vào phòng tắm của tôi. Thẩm Lê có tính khiết phích nhẹ, chưa bao giờ dùng đồ của người khác, chẳng lẽ phòng tắm của hắn hỏng rồi?

Tiếng nước dừng hẳn, Thẩm Lê quấn khăn tắm lỏng lẻo đi đến cạnh giường, sấy tóc qua loa rồi lật chăn nằm thẳng vào trong. Hắn chưa bao giờ cho phép tôi lại gần, hôm nay bị làm sao vậy?

Tôi nhạy cảm nhận ra tâm trạng hắn rất bất ổn. Định nhích ra xa một chút nhưng đã bị bàn tay nóng bỏng của hắn khóa chặt eo kéo ngược trở lại.

"Thẩm tổng..." Tôi có chút kháng cự, giọng đầy vẻ hoang mang.

Đôi môi Thẩm Lê dán lên gáy tôi, không nói lời nào, nhưng tôi đã hiểu ý hắn. Vậy nên tôi không chỉ phải làm vui lòng ánh trăng sáng của hắn, mà còn phải phục vụ cả hắn sao?

Trong mắt hắn, việc đưa tôi cho Lục Thâm chẳng qua là tạo cơ hội cho tôi kiếm thêm, tôi nên cảm kích đến rơi nước mắt mới đúng.

Tôi gần như bật khóc: "Thẩm tổng, tôi còn đang ốm mà."

"Cậu tưởng tôi sẽ chạm vào cậu?" Giọng Thẩm Lê trầm thấp ác độc, lập tức rút cạn mọi sức lực của tôi. "Cậu bẩn như thế."

Thẩm Lê cười lạnh, ném một xấp ảnh vương vãi xuống đất.

Trong ảnh, tôi mặc bộ quần áo không vừa vặn, được Lục Thâm ôm trong lòng, thời gian chính là hôm đi đưa thuốc.

Gương mặt anh ấy đầy lo lắng, ôm tôi rất chặt, chiếc áo khoác len dày bao bọc lấy tôi, còn anh chỉ mặc một chiếc sơ mi mỏng, tai và mũi đều đỏ ửng vì lạnh.

Thẩm Lê thong thả bước đến trước giường, tôi theo bản năng lùi lại nhưng bị hắn tóm lấy cổ chân kéo tuột xuống dưới thân hắn. Cằm bị hắn bóp chặt, lực mạnh đến mức như muốn nghiền nát xương hàm tôi.

"Cậu và cậu ta có quan hệ gì?"

"Cậu ta ôm cậu thân mật thế kia mà. Tôi bảo cậu đi đưa thuốc chứ không phải bò lên giường, cậu tự đọa lạc đến thế sao?"

"Cậu ta rất giàu đúng không? Hay là cậu thích cậu ta?"

"Tôi nói cho cậu biết, đừng có mơ. Cậu ta dù có không thích tôi thì cũng chẳng bao giờ thích loại như cậu."

"Tôi... hôm đó tôi không cẩn thận bị ngã bẩn quần áo, anh ấy cho tôi mượn đồ thôi." Tôi lược bỏ chi tiết thấy anh chỉ quấn khăn tắm mở cửa, thất thần dẫm nước ngã, chỉ muốn giải thích cho nhanh.

"Đừng để tôi biết cậu đang nói dối." Thẩm Lê nói xong liền hầm hầm bỏ ra ngoài. Tôi nằm liệt trên giường, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

back top