Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj
Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!
Lục Thâm đưa tôi về nhà anh, đến khi tôi phản ứng lại thì đã ngồi trước cửa sổ sát đất tiếp tục chuyện còn dang dở lúc nãy. Bên ngoài cửa sổ, Thẩm Lê vẫn đứng chôn chân tại chỗ, thất thần lạc lõng.
Tỉnh dậy, tôi đặt tờ chi phiếu mệnh giá lớn Lục Thâm đưa hôm trước lên bàn, đồng thời tính toán tiền viện phí chuyển khoản trả lại cho anh. Tôi vẫn hy vọng có thể đường ai nấy đi với Lục Thâm. Thẩm Lê không phải lương duyên, Lục Thâm lại càng không.
Vừa mở cửa phòng, tiếng mèo kêu yếu ớt vang lên, tôi cẩn thận mở cửa ra, một "cục thịt" lao vù tới. Nó thấy tôi thì vô cùng quấn quýt, chẳng giống gặp người lạ chút nào.
Nhìn vết sẹo trên tai nó, tôi ngẩn người. Đây chính là con mèo hoang tôi hay cho ăn mà. Giờ nó béo quá, lúc Lục Thâm gửi ảnh qua tôi mới không nhận ra.
"Phì Phì?" Tôi thử gọi một tiếng, nó quả nhiên phấn khích hẳn lên, lượn lờ cọ vào chân tôi.
Năm đó Thẩm Lê không cho tôi nuôi Phì Phì, sau này thuê được nhà quay lại cổng trường tìm thì nó đã biến mất, không ngờ lại được Lục Thâm nhận nuôi.
Mọi người đều nghĩ tôi là thế thân của Lục Thâm, nhưng rõ ràng tôi và Thẩm Lê quen nhau sớm hơn. Tôi đến Thẩm gia một năm, cũng làm bạn với Thẩm Lê suốt một năm.
Tôi cứ ngỡ chúng tôi là bạn bè thực sự, cho đến khi tôi chủ động mở lòng rủ hắn đi chơi, tôi nghe thấy mẹ hắn nói với hắn rằng tôi là con trai của người giúp việc, không xứng đáng xuất hiện ở những nơi sang trọng. Tôi cứ ngỡ Thẩm Lê ít nhất sẽ không nghĩ như vậy.
Cho đến khi cha của Lục Thâm đến Thẩm gia bàn chuyện hợp tác. Thẩm Lê dẫn Lục Thâm đi cùng, ba chúng tôi cùng chơi với nhau.
Hắn nói: "Lục Thâm, cậu và Mộc Vũ trông giống nhau thật đấy, thực sự rất giống, tôi không có ý dùng thân phận của Mộc Vũ để hạ thấp cậu đâu."
Sau đó hắn thích Lục Thâm, và vì một khuôn mặt giống anh mà giữ tôi lại bên cạnh.
Gia sản nhà họ Lục gấp ba lần nhà họ Thẩm, lại còn giao toàn quyền cho Lục Thâm quản lý, tiêu chuẩn chọn bạn đời của họ thế nào ai cũng hiểu.
Tôi đã cạn kiệt sức lực, không muốn dấn thân vào một mối tình không có kết quả nữa. Tan làm thấy Lục Thâm vẫn đứng đợi ở cửa công ty, tôi khựng lại rồi lặng lẽ đi cửa sau.
Hôm nay trời mưa rả rích, làm tôi tỉnh giấc mấy lần, trong mơ toàn là khuôn mặt của Lục Thâm. Mở điện thoại ra đã là ba giờ sáng, Lục Thâm gửi liên tiếp rất nhiều tin nhắn.
Tôi không xem kỹ, chỉ trả lời một dấu chấm. Vừa định tắt máy thì anh gọi tới. Tôi trượt tay bấm nhận, ống nghe truyền đến âm thanh lẫn trong tiếng mưa.
"Mộc Vũ, cậu vẫn chưa tan làm sao? Công việc vất vả quá."
Tôi lập tức tỉnh ngủ, ngồi bật dậy: "Lục Thâm, anh đang ở đâu?"
Giọng Lục Thâm lẫn trong tiếng mưa nhưng tôi nghe rất rõ: "Tôi đang ở dưới lầu công ty các cậu, đợi cậu tan làm. Hôm nay tôi không lái xe, định cùng cậu đi bộ về nhà."
Đồ điên! Tôi vội vàng mặc thêm áo, lái xe lao thẳng đến công ty. Đến nơi, Lục Thâm đứng dưới mưa, toàn thân ướt sũng, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ, người đã run cầm cập.
"Lên xe." Tôi biết thừa đây là khổ nhục kế của anh, nhưng tôi vẫn mủi lòng.
Tôi đưa anh về nhà, chuẩn bị nước nóng, nấu trà gừng. Sau khi anh tắm xong, tôi đưa cho anh một bộ đồ ngủ của mình. Dù tôi mặc rất rộng nhưng khoác lên người anh trông vẫn thật buồn cười.
"Cậu tránh mặt tôi." Lục Thâm rũ mắt không nhìn tôi, một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay anh.
"Lục Thâm, tôi thừa nhận tôi có cảm giác với anh, nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi. Tôi không muốn dốc sức cho một tình cảm không có tương lai nữa. Điều kiện của tôi thế này, dù tôi là con gái thì bố mẹ anh cũng sẽ không đồng ý đâu."
Lục Thâm lúc này mới ngẩng đầu, anh nhìn tôi không chớp mắt, vành mắt đỏ hoe.
"Mộc Vũ, tôi thích cậu, từ cái nhìn đầu tiên đã thích cậu rồi. Tôi tìm mọi cách xuất hiện trước mặt cậu, nhưng trong mắt cậu chỉ có Thẩm Lê. Mười năm rồi, cuối cùng cậu cũng chịu nhìn thấy tôi, dù là ghét tôi thì tôi cũng phải nắm chặt lấy. Huống hồ giờ cậu cũng thích tôi, chúng ta còn có quan hệ thân mật nhất nữa."
Tim tôi đập nhanh đến mức không thể nào hơn được nữa: "Lục Thâm..."
Lục Thâm bế bổng tôi lên ném xuống giường, giọng anh khàn đục: "Đừng từ chối tôi, đây là phần duy nhất tôi sở hữu về cậu nhiều hơn Thẩm Lê rồi."
Dù là t.ì.n.h d.ụ.c hay chân tình, nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của anh khi dầm mưa, tôi thực sự không thể từ chối anh thêm được nữa.
Tỉnh dậy nắng chiếu lên mặt ấm áp, tôi giật mình tỉnh giấc tưởng muộn giờ làm, mở điện thoại ra mới thấy hôm nay là thứ bảy.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, lại phát hiện trên ngón áp út có thêm một chiếc nhẫn trơn, kích cỡ vừa khít. Đêm qua sau khi kết thúc, Lục Thâm cứ bám lấy tôi đòi danh phận, không cho là anh lại đỏ hoe mắt đòi tôi "thương anh", tôi mệt quá nên đồng ý đại.
Tôi lắc đầu, thấy mình thật thất bại. Trước đây cứ thấy Thẩm Lê lụy Lục Thâm là không cam tâm, không ngờ giờ tôi cũng lụy theo.
Định tìm Lục Thâm hỏi cho rõ thì cửa phòng bật mở.
Anh bế Phì Phì trên tay, Phì Phì vừa thấy tôi đã nhảy lên giường cọ quậy. Thấy tôi tỉnh, Lục Thâm ân cần giúp tôi mặc quần áo rồi dắt tay tôi ra phòng khách. Trong phòng khách có bảy tám người đang ngồi, tôi vội vàng rụt lại vào phòng ngủ.
"Bố mẹ, xem kìa, con đã bảo đừng đưa nhiều người đến thế, Mộc Vũ ngượng rồi. Nào, Mộc Vũ, mau ra đây, đây đều là người nhà của anh."
Nói xong, chẳng màng đến ý muốn của tôi, anh kéo tuột tôi ra ngoài. Tôi nấp sau lưng Lục Thâm chào hỏi từng người một.
"Cậu gả vào nhà chúng ta, chúng ta sẽ không để cậu chịu thiệt đâu. Đám cưới cậu cứ bàn bạc kỹ với Tiểu Thâm, hai thân già này không can thiệp, cho các con hoàn toàn tự do."
Tôi ngơ ngác: "Mọi người... không phản đối sao? Cháu là đàn ông, vả lại..."
Bà nội Lục Thâm ngắt lời: "Cháu trai ta khổ lắm, thích cậu bao nhiêu năm nay, vậy mà cậu còn vì nó là đàn ông mà chê nó. Bà già này không biết còn sống được bao lâu, không thấy cháu trai kết hôn thì c.h.ế.t không nhắm mắt. Trước đây nó chỉ thương mỗi con mèo béo đó, giờ có cậu rồi bà cũng yên tâm. Ba người một nhà các con cứ sống tốt nhé."
Lục Thâm bỗng ho một tiếng, sau trận dầm mưa đêm qua, dù đã tắm nước nóng nhưng anh vẫn bị cảm.
Bà nội Lục Thâm lườm anh một cái: "Khổ nhục kế bà dạy cho dùng tốt chứ hả? Người thích con sẽ không nỡ để con chịu khổ đâu."
Tôi đỏ mặt quay đi, âm thầm ngoắc lấy ngón tay Lục Thâm.
