Bảy năm làm kẻ thế thân, tôi bị Thẩm Lê đưa lên giường của "ánh trăng sáng" trong lòng hắn.

Chương 6

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Sau hôm đó, chân tôi còn bủn rủn và đau hơn cả lúc bị thương ở khách sạn. Nhưng tôi nóng lòng muốn vạch rõ giới hạn với Thẩm Lê nên vẫn gắng gượng bắt xe về Thẩm gia.

Vừa thu dọn xong vài món đồ ít ỏi, kéo vali định mở cửa thì thấy Thẩm Lê phong trần mệt mỏi đứng đó. Thấy vali của tôi, nhịp thở của hắn lập tức dồn dập, hắn giật lấy vali ném xuống đất.

"Mộc Vũ, đêm qua tôi đợi cậu cả đêm, cậu đi đâu rồi? Chẳng phải cậu nói cậu về trước sao?"

"Thẩm tổng, tôi thuê nhà gần công ty rồi, đêm qua tôi ở đó. Sau này tôi cũng không quay lại nữa, cảm ơn Thẩm tổng thời gian qua đã chăm sóc."

Đôi mắt Thẩm Lê đỏ ngầu, phát điên tóm lấy tay tôi ép vào tường. Động tác quyết liệt làm cổ áo tôi bung ra, hắn nhìn thấy những dấu vết trên người tôi, hơi thở bỗng khựng lại.

"Mộc Vũ, cậu nói cho tôi biết tên đàn ông hoang dã đó là ai? Tôi đúng là không nên đưa cậu ra trước mặt người khác! Tôi diện cho cậu đẹp đẽ không phải để làm hời cho kẻ khác. Cậu đi theo tôi lâu như vậy, tôi còn chưa nỡ chạm vào cậu, sao hắn dám!"

Tôi kéo vali đi thẳng, không ngoảnh đầu lại, chỉ để lại một câu: "Anh không phải không nỡ, anh chỉ là không muốn, không cam lòng. Nếu tôi không có khuôn mặt giống Lục Thâm, liệu anh có thèm nhìn tôi lấy một cái không? Có phải ở chỗ anh ấy bị lạnh nhạt nên mới đến chỗ tôi tìm cảm giác tồn tại?"

Thẩm Lê bỗng mềm mỏng hẳn đi, giọng đầy vẻ khẩn cầu: "Mộc Vũ, không phải như vậy. Cậu cho tôi thêm thời gian, dạo này đầu óc tôi rất loạn. Cậu ở lại đi, chúng ta bên nhau, tôi đồng ý để cậu theo đuổi. Tôi có thể không tính toán chuyện cậu và tên đàn ông kia."

Tôi lắc đầu, không chút do dự bước ra khỏi cửa lớn. Hắn cứ dây dưa thế này làm tôi thấy phiền.

Ngày đầu đi làm ở công ty mới thực sự rất mệt, lương lại chỉ bằng một phần mười chỗ Thẩm Lê, nhưng tôi thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Tan làm tôi định đi siêu thị mua ít thức ăn về tự thưởng cho mình thì lại gặp Lục Thâm ở cửa công ty. Tôi gật đầu coi như chào hỏi rồi định đi tiếp.

"Mộc Vũ, Mộc Vũ." Anh gọi tên tôi liên tiếp hai lần khiến đồng nghiệp liên tục ngoái lại nhìn. Tôi đành mặt dày đi đến trước mặt anh.

"Lần sau anh đừng đến công ty tìm tôi nữa." Tôi khó khăn lắm mới đổi được môi trường mới, định bắt đầu lại cuộc sống, không muốn bị bất kỳ ai quấy rầy.

Lục Thâm bĩu môi đầy ủy khuất: "Mộc Vũ, điện thoại cậu không nghe, tin nhắn không trả lời, cũng không cho tôi đến công ty tìm, vậy tôi phải làm sao mới gặp được cậu? Tôi nhớ cậu."

Tôi hơi nhíu mày: "Lục Thâm, chúng ta đừng gặp nhau nữa, cứ chia tay êm đẹp đi."

"Cậu ghét tôi sao? Tại sao?" Lục Thâm hỏi rất nghiêm túc.

"Vì Thẩm Lê à? Tôi rốt cuộc có điểm nào không bằng anh ta, cậu nói đi, tôi sửa hết, tôi sửa thành kiểu cậu thích được không?" Anh sắp khóc đến nơi rồi.

Xung quanh người qua kẻ lại, tôi thực sự không muốn bị xem như khỉ trong sở thú nên kéo anh vào trong xe.

"Hôm đó tôi uống say, xin lỗi. Tôi không nên chạm vào anh. Anh bảo tôi làm gì cũng được, loại người như các anh tôi căn bản không trêu vào nổi, tôi thực sự sợ rồi."

Gương mặt anh hiện lên vẻ khó hiểu và tổn thương, lẩm bẩm: "Cậu không thể vì nghẹn mà bỏ ăn, vì Thẩm Lê mà cậu không thích tất cả mọi người được. Tôi là tôi, anh ta là anh ta, chúng tôi không giống nhau, tôi sẽ chứng minh cho cậu thấy." Anh phanh áo sơ mi ra, trên đó là những vết cắn của tôi.

"Vết thương của tôi còn chưa lành mà cậu đã muốn vạch rõ giới hạn với tôi rồi. Có phải vì hôm đó tôi không kiềm chế được làm cậu đau nên cậu giận không?"

Ánh mắt anh đỏ hoe như một chú mèo nhỏ, khiến người ta vô thức nhớ đến sự hung mãnh của anh đêm đó. Mặt tôi đỏ bừng, đẩy cửa xe muốn xuống. Tay vừa chạm vào cửa đã bị Lục Thâm tóm chặt, giơ cao quá đầu. Anh áp sát tới, cắn lên môi tôi.

Đúng lúc tôi đang mơ màng thì "đoàng" một tiếng động lớn, kính chắn gió của chiếc Cayenne vỡ vụn thành hình mạng nhện.

Bên ngoài xe, Thẩm Lê mất sạch phong độ, đang giơ một tảng đá lớn định đập tiếp. Bảo vệ công ty vội vàng lao lên khống chế hắn.

Lục Thâm đẩy cửa đưa tôi rời đi. Thẩm Lê đổi hẳn vẻ nho nhã thường ngày, hét lớn: "Mộc Vũ! Cậu dám cắm sừng tôi! Mộc Vũ! Cậu quay lại đây!"

Tôi thấy lời Thẩm Lê thật nực cười, chúng tôi có ở bên nhau bao giờ đâu mà bảo tôi cắm sừng hắn.

 

back top