Cái năm "chóa má" nhất cuộc đời tôi.

Chương 6

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Sau khi chặn anh ta chưa đầy hai tiếng.

Giản Du đã gọi cho tôi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại.

Tôi không nghe cuộc nào, tất nhiên cũng chưa chặn số, cứ để đó.

Cho đến khi WeChat lại gửi tới thông báo xác nhận kết bạn.

"Bé cưng, rốt cuộc anh đã làm sai chuyện gì? Tại sao lại chia tay, có c.h.ế.t cũng phải cho anh c.h.ế.t một cách minh bạch chứ?"

Tôi định vạch trần chuyện anh ta bắt cá hai tay.

Nhưng nghĩ lại mình là thằng đàn ông giả gái lừa anh ta, hình như cũng chẳng tốt đẹp gì hơn.

Chỉ là bạn qua mạng thôi mà, người ta không chút do dự chuyển cho mình hai vạn tệ.

Xét về vai trò "thần tài", anh ta làm quá tốt rồi.

Tôi nhắn lại: 【Lý do chia tay không phải nói rồi sao, anh tranh quái của tôi, làm tôi không lên được cấp 4, thăng tiến chậm hơn rừng đối phương, làm chúng ta thua trận đó.】

Tôi khựng lại một chút, nghĩ đến việc anh ta còn cho mình mượn 2 vạn tệ.

Nhưng 1 vạn 5 tôi đã đền cho anh ta rồi mà.

Thế là tôi đành mặt dày nhắn:

"Giờ em không có tiền, 2 vạn tệ mượn anh, có thể chỉ trả lại 1 vạn không? Chỗ còn lại coi như tiền cày thuê mấy ngày qua em dẫn anh đi chơi."

Anh ta gửi lại một chuỗi dấu ba chấm đầy im lặng.

【Quen nhau lâu thế rồi, em tuyệt tình vậy sao?】

【Bé cưng, hay là mình gặp mặt đi, để anh trực tiếp tạ tội với em được không?】

【Gặp anh xong, nếu em vẫn nhất quyết muốn chia tay thì anh tôn trọng lựa chọn của em, số tiền em mượn cũng không cần trả nữa.】

Giản Du nhất quyết muốn gặp mặt.

Tôi mà đi gặp anh ta thì đúng là tìm đường chết.

Trên mạng giả gái xong dùng Photoshop còn lừa được, chứ ngoài đời lừa kiểu gì?

Cởi quần ra cái là lộ tẩy ngay.

Tôi nhắn lại là để tôi suy nghĩ, sau đó đem anh ta "treo" lên Xianyu, chuyên tìm mấy em gái để chuyển nhượng.

Làm vậy để sau này anh ta nói chuyện hợp với em gái thật, lúc hẹn gặp mặt dù có ưng hay không thì ít nhất giới tính cũng đúng.

Nhưng điều không ngờ tới chính là cảnh tượng ở đầu truyện.

Vị thái tử gia này không những biết chuyện, mà hình như còn phát hiện ra tôi là nam rồi.

Cô em gái kia mới nói chuyện với anh ta vài tiếng đã bị lộ.

Cô ấy không vạch trần danh tính của tôi, nhưng thái tử gia đã nhận ra điều bất thường.

Anh ta gọi điện cho tôi.

Ngày thường tôi quen dùng máy đổi giọng rồi nên không nhận ra có gì lạ.

Cho đến khi bắt máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng nam thanh niên đầy nam tính và từ tính.

"Bé cưng, em... đệch, sao lại là giọng đàn ông? Sao điện thoại của bé cưng lại ở chỗ anh? Anh là ai?"

Lúc này tôi mới phản ứng lại mình nghe nhầm điện thoại.

Lập tức trấn tĩnh lại:

"Tôi là em trai chủ nhân điện thoại, chị ấy đi vệ sinh rồi, anh có việc gì?"

Giản Du cũng không ngu, im lặng ba giây sau đó hỏi:

"Cô ấy không phải ở ký túc xá sao? Giờ này rồi sao lại ở cùng anh?"

Mẹ nó, cẩn thận thật đấy.

"À, tôi đi làm thêm ngoài trường, hai ngày nay có chuyện nên chị tôi đến thăm, cũng bình thường mà? Mà này, anh là ai?"

Giản Du: "Đợi chị anh đi vệ sinh ra thì đưa máy cho cô ấy, tôi có chuyện muốn hỏi."

"Không được, chị ấy bị tào tháo đuổi, chắc nửa tiếng nữa mới ra, cước điện thoại đắt lắm đấy."

【Ting! Quý khách vừa nạp 1000 tệ vào tài khoản từ dịch vụ nạp tiền trực tuyến, số dư hiện tại là 1009.8 tệ.】

"... Không phải chứ, anh nhiều tiền quá đốt không hết à? Hay là chuyển cho tôi một ít đi?"

Anh ta: "Cậu em, Alipay của cậu là gì? Tiền không thành vấn đề, nhưng có thể bảo chị cậu đừng chia tay với tôi được không?"

Tôi thật sự hết cách rồi.

Chơi khô m.á.u với đám nhà giàu này luôn.

Lúc này tôi ghen tị đến đỏ cả mắt.

Thế là tôi chặn luôn số điện thoại của anh ta.

 

back top