Cái năm "chóa má" nhất cuộc đời tôi.

Chương 5

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Sau khi buổi tối chào đón tân sinh viên kết thúc.

Mọi người đều rất vui vẻ, rủ nhau ra quán đồ nướng trước cổng trường làm thêm chầu nữa.

Còn tôi thì đang "phát bệnh nghèo", tính toán xem cuối tuần đi làm thêm ở đâu.

Quán đồ nướng cổng trường đông khách, tuyển người cũng nhiều, nhiều sinh viên nghèo thường chọn phụ ship đồ ăn trong trường.

Thế là tôi từ chối lời mời tụ tập, chủ động trở thành một shipper vinh quang.

Cũng không quên báo cáo với thiếu gia nhỏ một tiếng.

"Bé cưng, tiệc chào mừng vừa xong, em đi mua ít đồ dùng cá nhân với bạn cùng phòng rồi về ký túc xá đây."

Đối phương lập tức trả lời:

"Trùng hợp thế, tiệc trường anh cũng tổ chức hôm nay. Em nói xem không lẽ chúng mình học chung một trường đấy chứ?"

Khóe miệng tôi giật giật, nếu đúng là chung trường thật thì đời tôi coi như xong đời.

Vì mải cúi đầu nghịch điện thoại, không nhìn đường.

Tôi vừa ngẩng đầu lên đã đ.â.m sầm vào mấy người đang đi tới.

Túi đồ nướng trên tay bị chọc thủng, dầu ớt đỏ choét b.ắ.n tung tóe lên bộ đồ thể thao màu trắng của đối phương.

Tuy không biết là hiệu gì, nhưng tôi biết giá trị chắc chắn không nhỏ.

Đang định xin lỗi thì ngẩng đầu lên thấy một khuôn mặt cực kỳ đẹp trai nhưng đầy tính công kích.

Cậu thanh niên đó cầm điện thoại, thiếu kiên nhẫn ngẩng lên.

Cậu ta chưa kịp mở lời thì một gã bên cạnh đã đẩy tôi một cái, mắng mỏ không kiêng nể:

"Mẹ kiếp, mù à không nhìn đường? Đi ship hàng còn nghịch điện thoại? Không sợ bị khiếu nại à?"

"Mày có biết bộ đồ này của thiếu gia Giản bao nhiêu tiền không? Mày đền nổi không?"

Tôi chưa kịp nói gì, cậu bạn làm thêm cùng đã kéo kéo tay áo tôi, thì thầm:

"Họ là phú nhị đại nổi tiếng của trường đấy, đại ca trường mình đấy. Ai đụng vào họ thường không có kết cục tốt đâu, không bị ép chuyển trường thì cũng phải làm chân chạy vặt cho họ."

Tóm lại một câu: Đám tân sinh viên chúng tôi không được đụng vào họ.

Nhưng ánh mắt tôi vẫn dán chặt vào cậu trai bị tôi dính dầu ớt lên người.

Giống, quá giống.

Nếu tôi không nhớ nhầm thì anh ta trông y đúc vị thiếu gia tôi yêu qua mạng.

Chàng trai được gọi là "thiếu gia Giản" ngẩng lên, liếc tôi một cái rồi nhanh chóng dời mắt đi, cúi đầu nhìn điện thoại.

"Bỏ đi, nói với nó thì nó đền nổi chắc?"

Gã "đại ca" kia huýt sáo một tiếng:

"Ô kìa, Giản thiếu dạo này yêu vào rồi nên tính tình cũng dịu dàng hẳn nhỉ? Phải là lúc trước chắc chắn cậu phải chỉnh đốn một trận, giờ lại bỏ qua nhẹ nhàng thế sao?"

Bên cạnh Giản Du còn vài nam sinh cao lớn khác, ai nấy đều vẻ mặt ngông cuồng.

Giản Du nhướn mày:

"Yêu qua mạng mà chưa gặp mặt thì đều là nói phét hết. Chưa có gì chắc chắn cả, đợi khi nào cô ấy chịu ra gặp tôi rồi hãy hay."

Mấy thằng bạn bên cạnh nháy mắt đầy ẩn ý:

"Cậu không sợ cô nàng hoa khôi thanh mai trúc mã ghen à? Cô ấy mà biết chắc g.i.ế.c đến tận đây luôn quá."

Lúc đầu tôi còn hơi chột dạ sợ bị nhận ra, nghe thấy câu này thì lập tức thở phào.

Gì cơ, ngoài đời anh ta có bạn gái rồi?

Thế mà còn lên mạng yêu đương với người khác?!

Mẹ kiếp, tra nam.

Anh ta ngoài đời hoàn toàn khác với tính cách trên mạng.

Kẻ nào từng nói tính tình mình ngoài đời tốt lắm hả?

Mẹ nó, tôi cùng lắm là "ảnh ảo", còn anh ta mới đúng là "lừa đảo mạng". Chơi trò trên mạng một người, ngoài đời một người đúng không?

Đám bạn anh ta có vẻ như nếu tôi không đền tiền thì sẽ không cho tôi đi.

"Bảo hôm nay cậu đen đủi đi? Tân sinh viên à? Thế thì để đàn anh dạy cho cậu biết phải học đại học thế nào cho đúng nhé."

"Bộ đồ này của Giản thiếu là hàng xa xỉ, hơn một vạn tệ đấy. Cái áo khoác này, cậu định trả qua Alipay hay WeChat?"

Tôi bày tỏ mình không đền nổi, cùng lắm là trả tiền giặt khô.

Trong lúc đó, Giản Du vẫn lặng lẽ quan sát tôi, có vẻ như đang suy nghĩ điều gì.

Tim tôi đập như sấm, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

Không lẽ nhận ra rồi?

Lần trước gửi ảnh cho anh ta là giả gái tóc đen dài, giờ tôi trong bộ dạng shipper này, chắc là không giống lắm đâu.

Mấy gã kia cười hố hố, suýt chút nữa là đè tôi ra đất đ.ấ.m cho một trận.

Lúc này, điện thoại báo có tin nhắn WeChat.

"Bé cưng, ở quán đồ nướng gặp phải thằng đần, phiền c.h.ế.t đi được, cứ nhìn anh chằm chằm."

Tôi lướt nhanh qua, hết cách rồi.

Đành tìm cớ mượn tiền bạn, lập tức nhắn lại:

"Anh yêu ơi."

"Anh cho em mượn một vạn tệ được không? Em trai em ở ngoài gây chuyện, giờ người ta đòi một vạn tệ mới giải quyết xong, không thì họ đánh nó mất."

Rất nhanh, Giản Du đứng đối diện móc điện thoại ra xem tin nhắn.

Anh ta nhíu mày.

Nhưng chẳng mấy chốc bên tôi đã nhận được thông báo chuyển khoản 2 vạn tệ.

"Bé cưng có sao không? Em trai không sao chứ? Em trai có ở Hải Thị không? Nếu gặp khó khăn gì cứ bảo anh, ở đây anh là dân bản địa cũng có chút quan hệ."

Tôi nhận tiền, nhưng chỉ gửi lại một chữ "Cảm ơn".

Sau đó tôi ngẩng đầu hỏi Giản Du cái áo bao nhiêu tiền.

Anh ta lười biếng đáp: "Một vạn năm ngàn bốn trăm."

Vẻ mặt khinh khỉnh cực độ.

Thế là tôi rút tiền về thẻ ngân hàng, cố ý dùng Alipay chuyển cho anh ta một vạn sáu.

"Dư ra sáu trăm coi như tiền bồi thường tổn thất tinh thần cho anh."

Dù sao cũng là tiền của anh ta, tôi cũng giả vờ làm thiếu gia hào phóng một lần.

Sắc mặt Giản Du tái xanh rồi lại trắng.

Nhưng tôi sợ anh ta tiếp tục làm khó mình, liền lập tức dùng nick phụ nhắn tin hỏi tối nay anh ta có chơi game không?

Tôi có thể cầm Gia Cát Lượng đi rừng gánh anh ta.

Phải biết rằng, trước đây anh ta luôn muốn luyện Gia Cát Lượng đi rừng.

Giản Du sẽ không từ chối lời mời lập đội chơi game.

Bên này tôi cũng đã đền tiền áo, anh ta càng không có lý do gì giữ tôi lại.

Kết quả tối đó về ký túc xá, tôi liền lấy lý do anh ta lúc đầu trận tranh quái rừng của tôi, làm ảnh hưởng đến việc tôi lên cấp 4 để bắt xạ thủ đối phương làm lý do chia tay.

Tiện tay xóa luôn WeChat của anh ta.

Đồ tồi, uổng công lúc trước tôi còn không nỡ.

Tiền thì chắc chắn không trả rồi, dẫn anh ta chơi không công hai tháng trời, chỗ 4 ngàn tệ còn dư kia coi như tiền cày thuê của tôi đi.

 

back top