Gia đình hối thúc quá gắt gao, tôi đành nhặt đại một Alpha về nhà để sinh con cùng mình

Chương 13

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ vì tôi khóc quá thảm nên Bùi Thính Trác tạm thời tha cho tôi.

Tuy nhiên, anh vẫn tiếp tục nhốt tôi trong căn phòng nhỏ này. Ban ngày anh biến mất không tăm hơi, chỉ đến tối mới quay về.

Vừa về là anh lại ôm chặt tôi vào lòng, tỏa ra tin tức tố an ủi, lúc ngủ thì coi tôi như gối ôm. Thời gian còn lại, công cụ giải trí duy nhất của tôi là một chiếc máy tính bảng không có mạng, chỉ có vài bộ phim và trò chơi nhỏ, nhưng tôi chẳng có tâm trạng nào mà chơi.

Tôi như một chú bướm bị nhốt trong lồng kính, dù có vùng vẫy thế nào cũng không tìm thấy lối ra. Hai ngày trôi qua dài như cả một thế kỷ.

Đến đêm thứ ba, một đợt sóng nhiệt ập đến không báo trước. Ban đầu chỉ là sự nóng bức âm ỉ, tôi tưởng phòng quá bí bách.

Nhưng rất nhanh, cảm giác trống rỗng và khao khát quen thuộc như những dây leo mọc ra từ tủy xương, quấn chặt lấy lý trí của tôi. Tôi lục tung căn phòng nhưng không tìm thấy thuốc ức chế.

Cũng phải, Bùi Thính Trác muốn đánh dấu tôi mà, có lẽ anh ta nhốt tôi ở đây là để đợi ngày này. Tôi tuyệt vọng chui vào bồn tắm đầy nước lạnh, định dùng nước lạnh để xoa dịu cơn phát tình.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên cùng mùi tin tức tố Alpha quen thuộc.

"Đừng vào đây!" Tôi dùng hết sức hét lên, giọng run rẩy không chút uy lực. "Đừng lại gần đây, Bùi Thính Trác, tôi xin anh..." Bùi Thính Trác dừng bước.

Anh đứng ở cửa phòng tắm, cách tôi vài bước chân, lặng lẽ nhìn tôi. Tôi thở gấp, mặt nóng bừng, cơ thể theo bản năng muốn tiến lại gần anh. "Khương Nguyên Sơ, em vào kỳ phát tình rồi."

Tôi ngước mắt nhìn anh, lúc này mới phát hiện Bùi Thính Trác đang đeo một chiếc vòng bịt miệng, trên tay cầm thuốc ức chế. Thấy vậy, tôi thận trọng lên tiếng: "Anh... có thể đưa thuốc ức chế cho tôi không?"

"Tôi giúp em tiêm." Anh chỉ vào chiếc vòng bịt miệng, giọng dịu dàng: "Tôi đã nói rồi, không ép em nữa. Nếu không có sự cho phép của em, tôi sẽ không làm gì em cả."

Tôi quan sát anh hồi lâu, xác định anh thật sự sẽ không làm gì mình mới gật đầu để anh tiến lại gần.

Bùi Thính Trác nhấc tôi ra khỏi nước. Bản năng Omega khiến tôi không tự chủ được mà níu lấy anh muốn ngửi vài hơi tin tức tố, nhưng anh đã kiềm chế rất tốt, không để lộ ra chút nào. "Cho tôi..." Tôi không khống chế được suy nghĩ của mình. "Tôi khó chịu quá."

Bùi Thính Trác quấn khăn tắm cho tôi, xoa đầu an ủi: "Sẽ ổn ngay thôi."

Anh nắm lấy cổ tay tôi, cẩn thận sát trùng. Khi thuốc ức chế đi vào cơ thể, tôi đau đến mức hít một hơi lạnh, định vùng vẫy nhưng bị anh giữ chặt cánh tay không cho cử động.

Tiêm xong, Bùi Thính Trác cũng không có ý định rời đi. Anh lấy một bộ đồ ngủ sạch sẽ mặc cho tôi, sau đó lại ôm tôi vào lòng như trước.

"Ngủ đi."

Giọng anh vang lên sát gáy tôi, hơi thở phả vào tuyến thể nhạy cảm khiến tôi rùng mình. Ngoài ra, anh thật sự không có thêm hành động nào khác.

Có lẽ do tác dụng của thuốc, hoặc do sự buông lỏng sau cơn căng thẳng, tôi chìm vào giấc ngủ sâu trong mùi tin tức tố nồng đậm.

 

back top