Sự thật chứng minh, Bùi Thính Trác thật sự dám phớt lờ ý chí của tôi, trực tiếp bắt tôi đi, ngay cả Khương Nhạc Diên cũng bị anh ta "đóng gói" lên xe.
Khi tỉnh lại, tôi đang ở trong một căn phòng xa lạ, xung quanh tối đen như mực, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Tôi vặn tay nắm cửa. Bị khóa trái rồi. Ở đây ngoài tôi ra không còn ai khác.
Tôi bất an thở dốc, dỏng tai nghe ngóng động động tĩnh bên ngoài. Không biết bao lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.
Tôi dựng cả tóc gáy, cảnh giác nhìn chằm chằm cánh cửa. "Cạch" một tiếng nhỏ, cửa mở ra. Một mùi hương dâu tây quen thuộc xộc vào mũi tôi.
"Bùi Thính Trác, anh muốn làm gì?"
"Em nói xem?" Anh đưa tay bật đèn đầu giường. Ánh sáng đột ngột làm tôi nheo mắt lại.
Khi đã thích nghi, tôi chạm phải ánh mắt đầy ẩn ý của anh, tim hẫng một nhịp. Bùi Thính Trác thong thả tiến lại gần, bước chân không nhanh không chậm nhưng như đang dẫm lên nhịp tim của tôi. "Khương Khương, chẳng phải hôm qua tôi đã bảo em đừng cố chạy trốn nữa rồi sao?"
Bùi Thính Trác lôi từ đâu ra một ống tiêm nhỏ. Thứ chất lỏng trong suốt và mũi kim lóe lên dưới ánh đèn khiến tôi rùng mình. "Cái gì đây?"
"Thuốc kích thích cực mạnh," Giọng Bùi Thính Trác bình thản, "Không giống loại thuốc xịt em mua lúc trước, loại này dành riêng cho Omega. Sau khi tiêm, trong vòng một phút sẽ vào kỳ phát tình, và rồi..."
Anh dừng lại, ghé sát tai tôi thì thầm: "Em sẽ cầu xin tôi đánh dấu em. Tôi sẽ trực tiếp đánh dấu vĩnh viễn, như vậy dù em không muốn thì cả đời này cũng không rời xa tôi được nữa."
"Anh điên rồi sao?!" Tôi cứng đờ người, cố ép mình bình tĩnh. "Bùi Thính Trác, anh làm vậy là vi phạm Điều lệ Bảo hộ Omega..."
Nghe vậy, Bùi Thính Trác cười lạnh hỏi ngược lại: "Vậy lúc trước em mua thuốc kích thích là định làm gì?" Tôi cứng họng không cãi lại được. Tôi mua thuốc là để kích phát kỳ phát tình của anh ta để mượn giống.
Một lúc lâu sau, tôi vắt óc tranh luận một cách vô vọng: "Cái đó... không giống... Lúc đó tuyến thể của anh vừa mới lành, tôi là để kiểm tra xem nó đã khôi phục bình thường chưa thôi..."
Bùi Thính Trác gật đầu tán thưởng: "Nói hay lắm." Nghe ra sự châm chọc trong lời nói của anh, tôi ngậm miệng lại, cảnh giác nhìn chằm chằm ống tiêm trên tay anh, sợ anh thừa lúc tôi không chú ý mà đ.â.m vào.
Không gian im lặng bao trùm cuộc đối đầu không lời giữa hai chúng tôi. Hồi lâu sau, tôi khàn giọng hỏi: "Tại sao nhất định phải là tôi? Với điều kiện của anh, loại Omega nào mà chẳng có? Hà tất phải ép tôi liên hôn?"
Bùi Thính Trác khựng lại, ngước mắt nhìn tôi. Trong đôi mắt thâm trầm ấy chứa đựng những cảm xúc phức tạp. "Em trộm giống của tôi, lừa trái tim tôi, rồi định cứ thế phủi m.ô.n.g đi hưởng thụ cuộc đời bình yên sao?"
Anh tiến lại gần, chóp mũi chạm vào tôi. "Khương Nguyên Sơ, trên đời này làm gì có chuyện hời như vậy?"
"Cho nên... đây là sự trả thù?" Tôi run rẩy hỏi.
"Không phải," Ngón tay anh mơn trớn gò má tôi, "Khương Nguyên Sơ, tôi cho em hai lựa chọn, được không?"
Bùi Thính Trác đứng thẳng dậy, nhìn tôi từ trên xuống, ống tiêm xoay một vòng trên ngón tay. "Một, đồng ý liên hôn, ngày mai chúng ta tổ chức lễ đính hôn. Hai, tiêm thuốc kích thích, đêm nay tôi đánh dấu vĩnh viễn em, ngày mai chúng ta tổ chức lễ đính hôn."
Đây mà gọi là cho tôi lựa chọn sao? Đây rõ ràng là đã sắp đặt xong xuôi hết rồi, tôi chẳng có đường nào khác.
Tôi định lên tiếng nói ra "lựa chọn" của mình nhưng lại thấy mình sắp không phát ra tiếng được nữa. "Tôi..." Nước mắt không tự chủ được trào ra, nhòe đi tầm nhìn. "Bùi Thính Trác," Tôi nấc nghẹn, giọng run rẩy không thành tiếng, "Tôi ghét c.h.ế.t anh rồi..."
"Cạch" một tiếng, ống tiêm rơi xuống đất. Tôi rơi vào một vòng tay ấm áp.
Như được tái sinh sau thảm họa, tôi không kìm nén được mà òa khóc nức nở. Bùi Thính Trác vừa tỏa ra tin tức tố an ủi, vừa hôn đi những giọt lệ trên khóe mắt tôi. "Tôi không ép em nữa, đừng khóc nữa được không?"
Tôi không trả lời, chỉ biết khóc, tham lam hít hà hơi ấm trên người anh.