Sau khi vội vã chạy trốn về nhà, ba mẹ tôi nhìn tôi với thần sắc phức tạp.
"Nguyên Sơ, con qua đây."
Tôi bất an đi tới: "Có chuyện gì thế ạ?"
"Bùi Thính Trác muốn liên hôn với nhà ta," ba tôi đưa cho tôi một tấm ảnh, "Điều kiện rất hậu hĩnh, giúp ích rất lớn cho việc kinh doanh của gia đình."
Nhìn rõ tấm ảnh, hơi thở tôi nghẹn lại, chỉ thấy tấm ảnh như đang bỏng rát trên tay. Đây chẳng phải là gã Alpha tôi nhặt được năm đó sao?! Anh ta vậy mà lại là Bùi Thính Trác của nhà họ Bùi.
Hai năm trước, sau một thời gian mất tích, anh ta đột ngột xuất hiện với phong thái sấm sét, giải quyết hàng loạt rắc rối của nhà họ Bùi và thuận lợi tiếp quản gia tộc.
Giờ nghĩ lại, việc anh ta mất tích chẳng phải là do bị tôi nhặt về nhốt ở nhà sao? Nhưng lúc đó anh ta bị thương rất nặng, là do người nhà họ Bùi hãm hại chăng?
Tuy nhiên, những điều đó không làm lung lay quyết định của tôi: "Con không đồng ý. Đã nói rồi, sinh con xong thì không hối thúc kết hôn nữa."
Ba tôi hỏi ngược lại: "Vậy con nói cho ta biết, cha đứa trẻ rốt cuộc là ai?"
Nhắc đến chuyện này, ánh mắt tôi đảo liên tục, cố tỏ ra bình tĩnh. Dù sao tôi cũng vừa mới biết chính xác cha đứa trẻ là ai thôi. Trước đó, tôi chỉ biết anh ta là một Alpha cấp cao mất trí nhớ. Tôi cúi đầu lầm bầm:
"Thì là... một Alpha có nhan sắc, tình cờ gặp gỡ, quen một thời gian thấy không hợp nên không liên lạc nữa. Chia tay xong con mới biết mình mang thai, chuyện sau đó mọi người biết rồi đấy."
Tôi thầm trấn an mình: Bùi Thính Trác đến tìm nhà tôi bàn chuyện liên hôn chắc chỉ là trùng hợp thôi, cứ từ chối là được. Lúc đó tôi đâu có nói tên thật là Khương Nguyên Sơ, chỉ bảo mình tên Khương Nguyên. Toàn liên minh biết bao nhiêu người, lệch một chữ đâu có dễ tra ra như vậy. Anh ta sẽ không biết tôi chính là người đã nhặt được rồi lừa gạt anh ta đâu.
Mẹ tôi bế Khương Nhạc Diên lại, chỉ vào tấm ảnh: "Con tự nhìn đi, trông chẳng phải giống hệt sao? Lúc trước con thật sự không biết cậu ta là ai à?"
"Không biết," Tôi đ.â.m lao phải theo lao, "Anh ta là người con tùy tiện nhặt được ngoài quán bar thôi."
Mẹ tôi trợn tròn mắt kinh ngạc: "Nhặt ngoài quán bar?! Chẳng phải lúc trước con bảo là đích thân tuyển chọn sao? Cái thằng nhóc này..."
Tôi xoa mũi, chột dạ cúi đầu: "Nhặt được rồi thấy người cũng ổn, lại còn mất trí nhớ nên con mới giữ lại, ai mà biết anh ta là người nhà họ Bùi chứ... Hơn nữa, lúc đó anh ta chảy đầy máu, nếu không có con thì chắc gì đã sống được đến giờ, con mượn giống của anh ta thì có làm sao đâu?!"
Nghe vậy, ba tôi im lặng hồi lâu rồi nói: "Ta không biết cụ thể hai đứa đã xảy ra chuyện gì. Hôm nay Bùi Thính Trác đến đây, thái độ rất khách khí bàn chuyện liên hôn, nhưng ta thấy cậu ta rõ ràng là nhắm vào con và tiểu Bảo mà đến. Ta không đồng ý, sợ là cậu ta còn dùng cách khác..."
Ba tôi nhìn tôi và nhóc con, lắc đầu: "Con xem cái việc tốt con làm kìa."
Tôi há hốc mồm, nhất thời không biết làm sao. Trong đầu thoáng qua vô số hình ảnh rời rạc. Toàn là về Bùi Thính Trác.
Từ lúc anh ta mất trí nhớ ở bên tôi cho đến lúc ở công viên vừa rồi... Nghĩ đến anh ta lúc nãy, sống lưng tôi lạnh toát.
Chẳng cần nghĩ cũng biết, Bùi Thính Trác chắc chắn đã khôi phục trí nhớ, và anh ta nhớ sạch những chuyện lúc mất trí. Hơn nữa, anh ta đã tra ra tôi là ai.
Tôi bật dậy: "Con không quan tâm, tóm lại là con không kết hôn!" Tôi bế thốc Khương Nhạc Diên lên, đi thẳng ra ngoài. "Ba, mẹ, nếu anh ta tới, hai người nhất định phải giấu giúp con đấy nhé."