Gia đình hối thúc quá gắt gao, tôi đành nhặt đại một Alpha về nhà để sinh con cùng mình

Chương 9

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Vừa đi đến cửa, tôi nghe thấy một giọng trầm thấp: "Giấu cái gì?"

Cả người tôi cứng đờ, từ từ quay đầu lại. Bùi Thính Trác không biết đã xuất hiện trong nhà tôi từ lúc nào, và cũng không biết đã nghe được bao nhiêu cuộc hội thoại của chúng tôi.

Anh nhìn tôi, nhẹ giọng nói: "Bác trai bác gái, cháu muốn nói chuyện riêng với em ấy một lát."

Ba mẹ tôi rõ ràng đã biết anh ta ở trong nhà từ trước. Hai người liếc nhìn tôi một cái đầy ẩn ý rồi đi lên lầu. Bùi Thính Trác thong thả áp sát, tim tôi đập thình thịch. Vừa định lách qua người anh ta để chuồn lẹ thì đã bị chặn lại. Ánh mắt Bùi Thính Trác u ám, giọng nói lạnh lùng:

"Lừa gạt trái tim tôi còn chưa đủ, còn dám trộm giống của tôi. Khương thiếu gia, em tưởng em còn có thể chạy thoát một lần nữa sao?"

"Anh... anh có ý gì?" Tôi giả ngu.

Bùi Thính Trác liếc nhìn Khương Nhạc Diên, hỏi ngược lại: "Em thấy tôi có ý gì?"

"Tôi làm sao mà biết được, tôi không quen anh, không thân với anh." Cảm nhận được mùi tin tức tố thoang thoảng trên người anh ta, ký ức về kỳ phát tình năm đó lại hiện về, tôi bỗng thấy... m.ô.n.g mình hơi đau đau.

Tôi lúng túng nuốt nước bọt, loạng choạng lùi lại vài bước.

Bùi Thính Trác cười giễu cợt: "Vậy em đang căng thẳng cái gì?" Tôi lùi một bước, anh tiến một bước. Cho đến khi tôi không còn đường lui, lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo.

Lúc này nhóc con trong lòng tôi đang xoe tròn đôi mắt to, tò mò nhìn Bùi Thính Trác.

Tôi ôm chặt lấy con, tạm thời tìm thấy chút cảm giác an toàn. Có trẻ con ở đây, Bùi Thính Trác chắc chắn không dám làm gì tôi. Nhưng vẫn phải tìm cách rời đi ngay, ở lại thêm nữa tôi sợ anh ta cướp luôn nhóc con mất. Tôi vò đầu bứt tai nghĩ lý do thoát thân. Đúng lúc Khương Nhạc Diên ngáp một cái.

Tôi thuận thế nói: "Cái đó... tiểu Bảo đến giờ đi ngủ rồi, tôi phải đưa nó đi ngủ, anh cứ tự nhiên..."

Bùi Thính Trác vẫn chắn trước mặt tôi, không hề có ý nhường đường. Anh quan sát Khương Nhạc Diên, khẽ nhéo hai cái má bánh bao của nó.

Tôi cảnh giác nhìn anh, siết chặt vòng tay. Ngay sau đó, bàn tay lớn của anh che kín mặt nhóc con, rồi từ từ cúi xuống gần tôi. Hơi thở và tin tức tố dần quyện vào nhau. Một cảm giác nguy hiểm ập đến.

Tôi dựng cả tóc gáy, cố gắng né ra sau: "Anh lại gần thế làm gì, coi chừng tôi báo cảnh sát bắt anh tội quấy rối Ome... ưm..." Lời chưa nói hết, miệng tôi đã bị anh chặn lại.

Tôi trợn tròn mắt, não bộ trống rỗng, quên cả vùng vẫy. Trong từng nhịp thở toàn là mùi tin tức tố dâu tây chua ngọt của anh.

Bùi Thính Trác đang định làm sâu sắc thêm nụ hôn này thì Khương Nhạc Diên bị che mắt bắt đầu hừ hừ quấy khóc. Tôi bừng tỉnh, dùng sức đẩy mặt anh ra: "Anh điên rồi sao?!"

Bùi Thính Trác cười khẽ không nói gì, chỉ mạnh bạo bóp cằm tôi, ép tôi đối diện với anh. Tôi vội giơ nhóc con trong lòng lên cao một chút để nhắc nhở: "Tiểu Bảo còn ở đây đấy..."

Bùi Thính Trác gật đầu đáp "Biết rồi", rồi quay sang vẫy tay gọi bảo mẫu lại. Tôi chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy bảo mẫu bế Khương Nhạc Diên đi mất.

Vừa thấy có gì đó sai sai, cả người tôi bỗng nhẹ bẫng, bị Bùi Thính Trác vác lên vai. Tôi vùng vẫy đá anh ta, đòi thả xuống, kết quả bị anh ta tét một cái vào mông. Một tiếng "chát" giòn giã vang lên.

Sững sờ một giây, tôi vừa giận vừa hổ thẹn, vung nắm đ.ấ.m đấm vào lưng anh ta. Bùi Thính Trác như mất cảm giác đau, thản nhiên hỏi: "Phòng ở đâu?"

Tôi mắng mỏ: "Thả tôi xuống! Ai cho anh vào nhà tôi, còn đòi vào phòng tôi hả?!"

Anh ta dừng bước, trầm giọng nói: "Nếu em không ngại bị người khác nhìn thấy thì cứ việc." Tôi ngẩng đầu lên thấy mấy người giúp việc đang lén lút nhìn sang, vừa chạm mắt tôi là họ liền đánh mắt đi chỗ khác làm việc của mình.

"... Tầng ba."

 

back top