Hồi đi học, tôi từng quyến rũ Thẩm Tấn Thâm

Chương 1

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc vào mũi.

Người đàn ông nằm bị tóc che khuất mặt, không nhìn rõ diện mạo.

Tôi bị đẩy tới trước, một họng s.ú.n.g gí sát vào đầu: "Lo mà chữa cho tốt, đại ca c.h.ế.t thì mày cũng đừng hòng sống."

Anh ta trông thương thế rất nặng, hơi thở yếu ớt đến mức tưởng chừng giây sau sẽ tắt lịm. Tôi chỉ mới xem giáo sư thực hiện vài ca phẫu thuật, chưa từng tự tay cầm d.a.o mổ, trong lòng hoàn toàn không có chút tự tin nào.

Nhưng họng s.ú.n.g sau đầu không có mắt, tôi chỉ đành liều mạng nhích lại gần.

Đôi bàn tay run rẩy cắt mở lớp áo đẫm máu, để lộ hình xăm nơi thắt lưng anh ta.

Tay tôi khựng lại, hơi thở cũng ngưng bạt.

Đây là... Thẩm Tấn Thâm.

"Ngây ra đó làm gì? Nhanh lên!" Họng s.ú.n.g lại ấn mạnh vào đầu tôi.

Tôi cắn c.h.ặ.t đ.ầ.u lưỡi, ép mình thu lại mọi cảm xúc, dốc hết kiến thức trong não để cầm m.á.u và khâu vết thương cho anh ta.

Thẩm Tấn Thâm chắc là đau đến mê sảng rồi, trong miệng cứ lầm bầm gì đó. Đám đàn em có vẻ đã quen, nhưng tôi nghe mà tim run rẩy.

Đó là... tên của tôi.

"A Kiều!" Anh ta đột nhiên chộp lấy tay tôi.

Cả người tôi cứng đờ, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang hé mở nửa chừng của Thẩm Tấn Thâm. Chưa kịp nhìn thấu cảm xúc bên trong, đôi mắt ấy đã nhắm lại lần nữa. Chỉ là tay anh ta vẫn nắm chặt lấy tay tôi, giằng thế nào cũng không ra.

Bệnh nhân khi hôn mê xuất hiện tình trạng này là bình thường, nhưng tim tôi vẫn đập loạn nhịp không kiểm soát, mồ hôi thấm ướt cả vạt áo.

Đàn em của anh ta thấy tình hình không ổn, định giúp tôi gỡ tay anh ta ra. Sợ chạm vào vết thương của anh ta, tôi vô thức lên tiếng: "Em ở đây mà, anh buông tay ra trước có được không?"

Giọng điệu dịu dàng đến mức chính tôi cũng không ngờ tới.

Đám đàn em kinh ngạc nhìn tôi... và nhìn bàn tay đang ngoan ngoãn hạ xuống của Thẩm Tấn Thâm.

Không biết bao lâu trôi qua, dây thần kinh căng thẳng của tôi cuối cùng cũng giãn ra. Tôi thở phào một hơi, kiệt sức ngồi bệt xuống đất.

"Thâm ca... anh ấy làm sao rồi?" Giọng tên đàn em đột nhiên nhỏ hẳn đi.

"Vết d.a.o không quá sâu, tôi đã xử lý cơ bản rồi."

"Thế mẹ nó sao mày lại khóc? Làm tao sợ hết hồn."

Tôi ngẩn người, đưa tay sờ lên mặt. Khóc thật rồi.

"Tôi... tôi vừa thoát c.h.ế.t trong gang tấc nên xúc động quá thôi."

 

back top