Thực ra chẳng có cái gọi là "thoát chết" nào cả.
Đàn em của anh ta không thả tôi đi, bảo phải đợi Thẩm Tấn Thâm tỉnh lại mới được.
Nhưng Thẩm Tấn Thâm hận tôi. Chỉ cần anh ta tỉnh lại và còn chút sức lực, việc đầu tiên anh ta làm chắc chắn là nổ s.ú.n.g b.ắ.n nát đầu tôi.
Năm đó chia tay, chúng tôi làm loạn rất khó coi. Một người kiêu ngạo như anh ta lại đỏ hoe mắt cầu xin tôi đừng đi.
"Thẩm Tấn Thâm." Tôi nhớ giọng mình lúc đó lạnh lùng lắm, "Thứ tôi muốn là một cuộc đời rạng rỡ, chứ không phải vũng bùn không thấy đáy này."
"Trước đây... em không nói thế."
Trước đây... đúng là tôi không nói thế.
Lúc cầu xin anh ta bảo vệ mình, mắt tôi mọng nước bảo rằng chỉ có anh ta mới kéo tôi ra khỏi vũng bùn được.
Nhưng lời đường mật chỉ có tác dụng khi đối phương còn giá trị lợi dụng. Tôi cười khinh miệt, tàn nhẫn buông lời: "Vậy sao? Tôi quên rồi."
"Cậu quen anh ấy sao?" Giọng tên đàn em cắt đứt dòng hồi tưởng của tôi.
"Không quen." Tôi theo bản năng trả lời.
"Sao lại hỏi vậy?"
Cậu ta đưa cho tôi một điếu thuốc: "Cậu là người đầu tiên tôi thấy không sợ anh ấy."
Tôi tâm thần bất định châm lửa, cứng nhắc nhếch môi.
Tay đ.ấ.m hàng đầu của cảng Nam Bạch, nổi danh tàn độc. Tôi quả thực là người duy nhất không sợ anh ta, dám đến trêu chọc anh ta. Có lẽ vì cha tôi đánh tôi quá đau, nên so với gã điên là cha tôi, cái danh Thẩm Tấn Thâm trong lời đồn chẳng thấm vào đâu.
Dù có phải chết, tôi cũng không muốn c.h.ế.t dưới tay gã súc sinh là cha mình.
Thế là, vào một đêm mưa, tôi mang theo mình đầy thương tích gõ cửa nhà Thẩm Tấn Thâm.
Thẩm Tấn Thâm cau mày, nâng cằm tôi lên xem xét những vết thương trên mặt: "Chỗ này của tao không phải trạm cứu trợ."
"Tôi biết."
Tôi nắm lấy tay anh ta, đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn cổ tay anh ta: "Tôi có thù lao."
Sự thật chứng minh, tôi đúng như lời cha tôi nói, sở hữu gương mặt hồ ly giống hệt mẹ mình. Ngay cả thủ đoạn quyến rũ đàn ông cũng giỏi y hệt.
Yết hầu Thẩm Tấn Thâm khẽ chuyển động, ánh mắt nhìn tôi đậm thêm vài phần. Anh ta dắt tôi vào nhà, kéo khóa áo tôi xuống.
Tôi đã nghĩ sẵn trong đầu anh ta sẽ đòi hỏi thù lao thế nào rồi, nhưng khi người hơi lạnh đi, anh ta chỉ đang giúp tôi bôi thuốc.
Tôi vốn quen tự bôi thuốc cho mình, cũng rất ít khi khóc. Nhưng ngày hôm đó, nước mắt lại rơi xuống rất đúng lúc, trông vừa quật cường vừa đáng thương.
"Đau?" Động tác của anh ta nhẹ nhàng hơn, "Tao sẽ nhẹ tay."
Tôi đã khiến một kẻ m.á.u lạnh vô tình mủi lòng vì mình. Mủi lòng một lần sẽ có vô số lần sau đó.
Hóa ra "Lãnh diện Diêm vương" trong lời đồn cũng không khó tiếp cận đến thế. Sau này, đôi mắt xa cách của anh ta dần có nhiệt độ, những gai nhọn trên người cũng thu lại từng chiếc một.
Anh ta sẽ cười với tôi, sẽ vì tôi mà đỏ mặt. Anh ta vụng về buộc tạp dề học nấu cơm cho tôi ăn, sưởi ấm giường cho tôi vào mùa đông.
Và chẳng còn nơi nào trên người anh ta khiến tôi phải sợ hãi nữa.