Hồi đi học, tôi từng quyến rũ Thẩm Tấn Thâm

Chương 5

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

"Tấn Thâm đâu? Tấn Thâm..."

"Ơ, Cố tiên sinh, Thâm ca hiện đang có chút chuyện, không tiện lắm."

Tôi bị đánh thức bởi những tiếng ồn ào bên ngoài, Thẩm Tấn Thâm vẫn chưa tỉnh. Tôi cẩn thận dịch người để anh ta không tựa vào đùi mình nữa, vừa đứng dậy thì cửa đã mở toang.

"Tấn Thâm!"

Người xông vào trông rất quen mặt, tôi từng thấy trên các tin tức giải trí khi đồng nghiệp tán gẫu, là một tiểu sinh đang nổi tên là Cố Dục Kiều.

Ngoài đời anh ta trông rất tinh tế và đẹp trai, nhưng tính khí thì không tốt như lời đồn trên mạng. Nhìn thấy tôi, anh ta chẳng hề che giấu vẻ chán ghét trong mắt: "Hắn là ai?"

"Bắt tới để chữa bệnh cho Thâm ca." Đàn em đáp.

"Chữa bệnh mà cần ở riêng một đêm sao?"

"Cái này..." Tên đàn em không dám nói là Thẩm Tấn Thâm nắm tay tôi không buông, ấp úng mãi mới thốt ra được một câu: "Đêm qua Thâm ca phát sốt, tình huống đặc biệt."

Cố Dục Kiều nhìn tôi đầy địch ý: "Tôi mang theo đội ngũ y tế chuyên nghiệp đến rồi, cậu có thể đi."

"Ồn ào cái gì thế?" Thẩm Tấn Thâm tỉnh rồi.

"Tấn Thâm, anh làm em sợ c.h.ế.t khiếp." Cố Dục Kiều nhào đến trước giường khóc lóc, chỉ thiếu điều sà vào lòng Thẩm Tấn Thâm.

Tôi thừa dịp hỗn loạn lách ra sau nhóm bác sĩ, cúi gằm mặt xuống.

"A Kiều?" Thẩm Tấn Thâm ngồi dậy, xoa thái dương: "Sao em lại đến đây?"

A Kiều... A Kiều. Tôi lặp đi lặp lại hai chữ này trong lòng, vị đắng chát từ từ lan tỏa. Hóa ra, không phải đang gọi tôi sao?

"Đêm qua anh phát sốt, em đã chăm sóc anh cả đêm." Cố Dục Kiều nức nở.

"Em?" Thẩm Tấn Thâm nghi ngờ nhìn anh ta: "Em chăm sóc anh cả đêm?"

"Đêm qua vì sạt lở đất đột ngột mới bị người ta ám toán, người của chúng ta đều không lên được, sao em lên được đây?"

"Em..."

Thẩm Tấn Thâm như sực nhớ ra điều gì, đột ngột nhìn sang đàn em: "Trần Thịnh, người trị thương cho tôi hôm qua đâu?"

"Vừa... vừa nãy còn ở đây..."

"Đi tìm đi! Nhóm người mới lên... và cả đám bác sĩ này nữa, tất cả đi tìm cho tôi!"

Cố Dục Kiều ngăn lại: "Bác sĩ đi rồi thì anh làm sao—"

"Tôi khỏe lắm!"

Đây mới là dáng vẻ của Thẩm Tấn Thâm trước mặt người ngoài. Cứng rắn, lạnh lùng và không cho phép ai chất vấn. Chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ khiến người khác im bặt.

Tôi vô thức cúi thấp đầu hơn, định đi theo đám bác sĩ ra ngoài. Nhưng vẫn bị anh ta phát hiện.

"Đợi đã."

Tầm mắt Thẩm Tấn Thâm xuyên qua đám đông khóa chặt lấy tôi, ánh nhìn nóng rực như muốn xuyên thấu người tôi: "Không cần tìm nữa, xuống núi thôi."

 

back top