Mộng dù sao cũng chỉ là mộng. Hiện thực là giữa tôi và Thẩm Tấn Thâm, chỉ nên là sự lạnh nhạt.
"Vừa nãy trốn cái gì?" Trên xe, Thẩm Tấn Thâm lôi ra một điếu thuốc.
Tôi vô thức cau mày: "Đừng hút nữa."
"Dựa vào cái gì?" Anh ta liếc tôi một cái, châm lửa như muốn khiêu khích. Ánh lửa bập bùng, anh ta phà khói về phía tôi: "Cậu nghĩ tôi vẫn là Thẩm Tấn Thâm của ngày xưa, đến một chút mùi t.h.u.ố.c lá cũng không nỡ để cậu ngửi thấy sao?"
"Cơ thể anh còn rất yếu." Tôi cũng rút một điếu thuốc từ túi ra ngậm vào miệng: "Nếu không muốn mau khỏe lại, tôi cũng có thể giúp anh."
"Mượn tí lửa?" Tôi hất cằm về phía anh ta.
Tôi cũng không còn là Tạ Kiều của ngày xưa, người không chịu nổi mùi khói thuốc nữa. Thuốc lá là thứ một khi đã nghiện thì thực sự rất khó bỏ. Không biết ngày xưa anh ta đã làm cách nào mà nói bỏ là bỏ ngay được.
Thẩm Tấn Thâm ngẩn người, sắc mặt khó coi giật phắt điếu thuốc của tôi, rồi dập tắt luôn cả điếu của anh ta.
"Cậu chữa bệnh làm tôi hoa mắt chóng mặt, phải đền."
Quả nhiên, sự ôn nhu khi ý thức không tỉnh táo đều không thể tin được. Anh ta hận tôi, hận không thể báo thù tôi.
"Tiền thì không có." Tôi nói rất dứt khoát: "Nếu muốn mạng, anh cứ cho một đao dứt khoát đi."
Đỡ phải sau này thỉnh thoảng lại lôi tôi ra hành hạ. Sự trả thù của đại lão Cảng Thành, tôi gánh không nổi.
Thẩm Tấn Thâm cười lạnh: "Tôi chính là loại người thích hành hạ người khác, không cho cậu sự dứt khoát được đâu."
"Cậu tiếp tục chữa cho tôi, chỉ cần tôi có một chút không thoải mái, cậu cũng đừng hòng sống yên ổn."
"Số điện thoại và WeChat đều đã thêm rồi." Anh ta trả điện thoại lại cho tôi, đôi mắt đen lộ ra vẻ tà khí lạnh lẽo: "Dám không trả lời một lần, tôi chặt một ngón tay của cậu."
Thủ đoạn của Thẩm Tấn Thâm nổi tiếng là tàn ác, chuyện chặt ngón tay anh ta hoàn toàn có thể làm được. Lúc Trần Thịnh bắt tôi đi đã thu điện thoại, giờ mới lấy lại được, vừa mở lên đã thấy mấy cuộc gọi nhỡ. Nhưng toàn hiển thị là cuộc gọi lừa đảo.
Chưa đầy hai giây sau, điện thoại lại gọi đến, tôi lỡ tay ấn nghe.
"Tạ Kiều, cuối cùng em cũng nghe máy rồi, em không sao chứ? Có biết anh suýt nữa đã báo cảnh sát không?"
"Đàn anh?" Tôi nhìn lại điện thoại lần nữa, chắc chắn hiển thị là cuộc gọi lừa đảo.