Kiếp trước, ta là một kẻ phản diện u ám, người người chán ghét.

Chương 1

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

"Chát!" một tiếng giòn tan vang lên.

Đầu ta bị đánh lệch sang một bên, trên mặt truyền đến một trận đau xót xen lẫn nóng rát.

"Ngươi sao dám làm ra loại chuyện này!"

Ta đờ đẫn nhắm mắt lại, sau đó mới nhìn về phía người vừa lên tiếng.

Đại ca đang ôm lấy một Tô Hi Trình toàn thân ướt đẫm, nghiêm giọng chất vấn ta.

Ta thế mà lại trọng sinh rồi, quay về đúng thời điểm ta đẩy Tô Hi Trình xuống nước.

Kiếp trước, Tô Hi Trình vì trận nước lạnh này mà phát sốt cao suốt mấy đêm liền, không chỉ bỏ lỡ kỳ thi điện, mà còn để lại mầm bệnh hàn chứng, hễ trời lạnh là lại ho khan không dứt.

Ta đã từng rất hối hận. Hối hận vì nhất thời xung động mà ra tay quá lộ liễu, sao không âm thầm trực tiếp bóp c.h.ế.t hắn cho xong. Nếu hắn không thay thế thân phận của ta, có lẽ đã sớm bỏ mạng từ lâu rồi.

Năm đó mẫu thân đến chùa tị nạn, tình cờ gặp một thôn phụ nơi thôn dã. Hai người đồng thời lâm bồn, người đàn bà kia thấy mẫu thân phú quý thì nảy sinh lòng tham, đánh tráo ta và hài tử của mụ.

Sau đó, dưỡng mẫu mang theo ta bị gã chồng bài bạc tìm được, cùng nhau sống ở vùng quê hơn mười năm. Ban ngày ta phải xuống ruộng làm lụng, ban đêm còn phải che chở dưỡng mẫu, chịu đựng những trận đòn roi của dưỡng phụ.

Ngay khi ta đang mưu tính g.i.ế.c c.h.ế.t lão, thì dưỡng mẫu đột ngột ngã bệnh, trước khi lâm chung mới nói cho ta biết, ta vốn không phải đứa trẻ nhặt được, mà là đích tử của phú thương họ Tô lẫy lừng. Bà còn giao tín vật ngọc bội cho ta.

Ta bàng hoàng khôn xiết, nhưng chưa kịp trốn khỏi căn nhà ấy thì đã bị dưỡng phụ bán vào một tòa Nam phong quán. Tú bà ép ta tiếp khách, ta không chịu, bị người của mụ đuổi đánh trên phố, chính lúc đó, Tạ Lâm đã cứu ta.

Hắn tướng mạo anh tuấn, lồng n.g.ự.c rộng lớn vững chãi. Rõ ràng là tiểu tướng quân của phủ Quốc công hầu môn, vậy mà khi ta sợ tiếng sấm đêm mưa, hắn lại ôm ta vào lòng cùng ngủ. Lồng n.g.ự.c hắn nóng hổi, mang lại cho ta một cảm giác an toàn chưa từng có, tựa như một người cha đáng tin cậy.

Sau khi ta nói rõ thân thế với Tạ Lâm, ta thuận lợi được nhận lại phủ Hầu. Chỉ là, rốt cuộc không được nuôi dưỡng bên cạnh từ nhỏ, phụ thân và huynh trưởng đối với ta vô cùng xa cách nhạt nhẽo. Bọn họ chỉ quan tâm đến Tô Hi Trình.

Mẫu thân vào ngày ta trở về tuy có ôm ta khóc một trận, nhưng cũng nhanh chóng buông ra, bà sợ Tô Hi Trình không vui.

Mọi người rõ ràng đều thiên vị Tô Hi Trình hơn. Hắn là bậc ngọc thụ lâm phong, bụng đầy kinh luân; mà ta khi ấy thô bỉ gầy gò, một chữ bẻ đôi không biết, bị đem ra so sánh chẳng khác nào một con chuột đồng nơi quê mùa.

Ta thứ gì cũng không bằng Tô Hi Trình, tính tình ngày càng trở nên âm trầm. Chỉ khi Tạ Lâm đến tìm, ta mới có thể vui vẻ đôi chút. E rằng ngay từ lúc đó, ta đã nảy sinh chấp niệm không nên có đối với hắn.

 

back top