Khi mở mắt ra lần nữa, trước mắt lại là một mảnh đen kịt. Đôi mắt ta bị một lớp vải thưa che phủ. Ta đưa tay định sờ vào thì bị một giọng nói vội vã ngăn lại.
"Đừng chạm vào!"
Tô Hi Trình tập tễnh bước vào từ góc rẽ. "Y sư nói do vết thương sau gáy... đệ tạm thời mất đi thị giác rồi, đừng sợ, chỉ cần uống thuốc đều đặn sẽ khỏi thôi."
Hắn bưng bát thuốc, thổi cho nguội bớt rồi đưa thìa đến bên miệng ta. Ta ngoảnh mặt đi. Nghĩ đến ánh mắt của phụ mẫu và hắn trước khi ngất, ta bỗng thấy phiền muộn lạ thường, không muốn tiếp chuyện.
Giọng nói lạnh nhạt: "Lát nữa ta sẽ tự uống." Bày ra dáng vẻ muốn vạch rõ giới hạn.
Sắc mặt Tô Hi Trình trầm xuống, khóe môi nhếch lên một đường cong cứng nhắc. "Đừng ngang ngạnh, giờ đệ không nhìn thấy gì, sao tự uống được?"
Hắn trực tiếp bưng bát thuốc áp sát môi ta, định ép ta uống. Nước thuốc sánh ra một ít từ khóe miệng, trượt xuống chiếc cổ trắng ngần, làm bẩn vạt áo.
Ta nổi cáu, dùng sức hất mạnh tay hắn ra: "Đã nói là không cần huynh đút!"
Chiếc thìa ngọc rơi xuống đất vỡ tan tành. Tô Hi Trình cúi mắt nhìn vết đỏ trên tay do bị đánh trúng, hồi lâu mới ngước lên nhìn ta. Ánh mắt hắn âm u: "Không cần ta đút."
"Vậy đệ muốn vị 'ca ca' tốt nào đút cho đây?"
Ta nhíu mày, vừa định mở miệng mắng hắn phát điên cái gì, thì giây tiếp theo đã bị Tô Hi Trình cưỡng hôn. Ta trợn tròn mắt. Dù ta và Tô Hi Trình đã làm đủ mọi chuyện thân mật nhất, nhưng chưa bao giờ môi lưỡi giao nhau thế này.
Nước thuốc đắng chát cuồn cuộn được truyền qua đường miệng. Hắn day nhẹ yết hầu ta, ta cau mày, đau đớn nuốt xuống. Khi kịp phản ứng lại, ta cắn mạnh hắn một cái. Tô Hi Trình rên khẽ nhưng vẫn không buông ra, ngậm lấy đầu lưỡi ta mà điên cuồng mút mát. Vị m.á.u tanh lan tỏa trong khoang miệng ấm nóng.
Cho đến khi ta không thở nổi, Tô Hi Trình mới chịu buông ra. Ta giáng cho hắn một cái tát mạnh. Chỉ là do ta nằm quá lâu, không có bao nhiêu sức lực, hắn chỉ hơi nghiêng mặt, hàm dưới ửng đỏ.
Tô Hi Trình cúi đầu cười thấp một tiếng, rồi mới xoay mặt lại, nhìn chằm chằm đôi môi sưng đỏ đầy tàn tạ của ta. Ngay khi hắn định nghiêng người áp sát lại lần nữa, đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng kẹt cửa.
Tạ Lâm đứng ở cửa, không biết đã đứng đó bao lâu.