Sau khi hai người họ đi không lâu, phụ mẫu tình cờ đến thăm ta.
Mẫu thân ngồi bên giường, giọng nói pha lẫn sự áy náy: "Tiểu Vân, con bị thương ở sau gáy, y sư nói... nói là sẽ mất thị lực một thời gian."
Bà khựng lại: "Thời gian bình phục chưa định, nhưng con cứ ngoan ngoãn uống thuốc, nhất định sẽ khỏi thôi..."
Bà đưa tay muốn nắm lấy tay ta, nhưng ta lập tức lẳng lặng rút về. Kiếp trước nắm giữ quyền cao chức trọng nhiều năm, ta sớm đã không quen thân mật với người khác, được mẫu thân nắm tay lại càng thấy như chuyện từ kiếp nào. Tình thân, ta vốn dĩ không cần nữa.
Ta chỉ thản nhiên đáp: "Con biết rồi."
Mẫu thân nghẹn ngào: "Có phải con trách nương không sớm phát hiện con bị thương, cảm thấy tủi thân không? Đều tại nương..."
"Không phải." Ta lạnh lùng ngắt lời, cáo từ muốn nghỉ ngơi.
Phụ thân nhíu mày lên tiếng: "Chúng ta đều biết cả rồi, con cứu Hi Trình có công, sau này dù mắt không khỏi, gia cảnh giàu có cũng sẽ nuôi con cả đời..."
Ta không nói gì. Kiếp trước, một kẻ học hành không ra sao như ta chưa bao giờ nhận được lời khen ngợi của phụ thân.
Lần này, chỉ vì cứu đứa con nuôi yêu quý của ông ta bằng cái giá là đôi mắt, mà lần đầu được ông ta tán thưởng. Trong lòng ta dâng lên một nỗi mỉa mai vô hạn.
...
Lại nói về phía Tô Hi Trình và Tạ Lâm, sau một trận cãi vã kịch liệt thì đường ai nấy đi. Tạ Lâm càng nghĩ càng giận, thậm chí nhất thời không phân định được căn nguyên cơn giận ấy là gì. Là giận vì người bạn thanh mai trúc mã lại làm ra chuyện thấp kém như thế, hay giận vì hắn đã có người trong lòng...
Hắn chợt nhớ lại, khi đối chất với Tô Hi Trình, cổ áo hắn vô tình để lộ vài vết cào trên cổ. Vết thương không sâu, trông như đã để lại từ vài ngày trước.
Hóa ra, quan hệ của bọn họ có lẽ đã bắt đầu từ lâu rồi. Hắn vô thức nắm chặt hai nắm đấm, lửa giận trong lòng càng bùng phát dữ dội.
Đêm đó, hắn trằn trọc hồi lâu mới chợp mắt được, nhưng lại mơ thấy cảnh tượng ban ngày. Chỉ có điều lần này, hắn không còn là kẻ đứng ngoài quan sát, mà lại thay thế vị trí của Tô Hi Trình, đối xử với người nọ càng thêm hung bạo và tham lam, làm đủ mọi chuyện hoang đường...
Mãi đến sáng sớm khi tiểu sai vào gọi, Tạ Lâm mới bừng tỉnh.