Kiếp trước, ta là một kẻ phản diện u ám, người người chán ghét.

Chương 19

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Những ngày tiếp theo, nói là ấm giường, nhưng đến khi ta thấy giường mình lạnh lẽo, chạy đến chiếc giường vừa mềm vừa dày của hắn, hắn lật chăn ra thấy một kẻ tóc đen rối loạn, đôi má ửng hồng là ta, đồng tử liền giãn to: "Ngươi làm gì ở đây!"

Đôi mắt ta vì buồn ngủ mà ướt át: "Chẳng phải phu quân bảo ta đến ấm giường sao?" Ta nhìn vành tai hơi đỏ của hắn, khựng lại: "Phu quân ngượng sao?"

"Nói nhảm, bản vương thân kinh bách chiến, sao có thể vì một tiểu thiếp quèn mà ngượng ngùng." Hắn thở dốc hỗn loạn, để chứng minh, hắn vừa mắng nhiếc vừa cởi áo chui vào trong chăn.

Chỉ là một mùi hương thảo dược thanh khiết cứ không ngừng xộc vào mũi hắn. Hắn bực dọc vô cớ: "Có thể đừng có rúc vào nữa không?"

Ta mơ màng "Ừm?" một tiếng, mang theo giọng mũi mềm mại. Ta vốn dĩ đâu có động đậy, giường rõ ràng rất rộng, căn bản không chạm vào hắn. Bên cạnh lập tức không có phản hồi, hơi ấm hừng hực từ nam nhân vỗ về khiến ta chìm sâu vào giấc nồng.

Đến khi tỉnh lại vào sáng sớm, ta phát hiện mình như một con búp bê vải, bị Tiêu Hành ôm chặt trong lòng. Lồng n.g.ự.c hắn nóng hổi, đầu vục vào hõm cổ ta, vô thức cọ cọ, miệng lẩm bẩm cái gì mà thơm thơm...

Ta nhịn không được đẩy hắn ra muốn đi ra ngoài.

Tiêu Hành mất kiên nhẫn mở mắt, định bụng nổi giận, nhưng lại thấy vạt áo ta xộc xệch, trên chiếc cổ trắng ngần là một mảng ửng hồng. Hắn nhìn đến ngẩn ngơ, không hiểu sao da dẻ của một nam nhân lại có thể mềm mại đến thế.

"Ta muốn đi tiểu, buông ta ra..." Ta động đậy đôi chân đang bị đầu gối hắn kẹp chặt.

Hắn đột ngột rên khẽ, đôi má ửng đỏ, ánh mắt nhìn ta chằm chằm như con ch.ó hoang thấy khúc xương ngon.

 

back top