Tôi lắc đầu không chút do dự để thể hiện quyết tâm không muốn đi học của mình.
Nhưng Lý Hiến không nghĩ vậy, ông ấy rất muốn cho tôi đi học.
Trường mẫu giáo ở thành phố rất đắt, nếu không có nhà cửa, không có hộ khẩu thì còn phải bỏ tiền ra mua suất.
Lý Hiến chẳng có gì cả, ngay cả tiền cũng không đủ.
Ông ấy cầm ví tiền, dùng điện thoại tính đi tính lại rất nhiều lần.
Tối hôm đó, ông ấy làm cho tôi một phần thịt xào trứng, còn mình thì ăn cơm với rau khô.
Tôi gắp thức ăn vào bát ông ấy.
Ông ấy lại gắp ngược trở lại: "Không sao đâu bảo bảo, trước đây ba thường xuyên ăn cái này mà, cái này cũng ngon lắm."
Giọng nói khô khốc, lại chân thành hết mức.
Tôi đứng lên ghế, trực tiếp đổ tất cả thức ăn trong bát của mình vào bát ông ấy.
"Trộn vào nhau, chúng ta cùng ăn."
Lý Hiến thấy biểu cảm nghiêm túc này của tôi, cuối cùng cũng đồng ý.
Đợi đến khi Kiều Ngô đi làm về, nhìn thấy cảnh thanh đạm trên bàn, chú ấy một tay ôm lấy tôi và Lý Hiến.
"Hai bảo bảo đáng thương, đến thịt cũng không nỡ ăn. Đừng sợ, chỉ cần có chú Kiều ở đây ngày nào, chú sẽ không để hai người c.h.ế.t đói đâu!"
Lý Hiến cười hiền: "Cảm ơn anh Kiều, anh Kiều đối với chúng em tốt quá."