Nhà họ Chu tổ chức một bữa tiệc phân hóa, đó là tiệc của Chu Triệt. Thông thường mọi người sẽ phân hóa vào năm 18 tuổi, sau đó các gia đình giàu có sẽ tổ chức tiệc để tuyên cáo gia đình có thêm một Alpha hoặc Omega. Ai cũng nghĩ Chu Triệt sẽ phân hóa thành Omega, không ngờ cậu ta lại trở thành một Alpha.
Chu Triệt không hề nói việc Chu Húc hóa ngốc cho cha mẹ biết. Nếu họ biết, chắc chắn sẽ nảy sinh lòng thương hại mà quan tâm Chu Húc nhiều hơn, vậy thì làm sao cậu ta có thể lặng lẽ mang Chu Húc vào chiếc "ổ" mà cậu ta đã chuẩn bị sẵn được?
Trong khi Chu Triệt đang bận rộn tiếp khách dưới sảnh, Chu Húc vẫn ngoan ngoãn ở trong phòng trên lầu, thu mình bên cạnh giường. Nhưng Văn Tân Niên đã bỏ mặc đám đông muốn bắt chuyện để đi lên lầu. Nhìn Chu Húc ngồi dưới đất, hắn nhíu mày. Thời tiết đã lạnh mà Chu Húc chỉ mặc mỏng manh ngồi như vậy.
"Dạo này cậu bị làm sao thế?" Đã nửa tháng Văn Tân Niên không nhận được tin nhắn của Chu Húc, hắn cũng không hiểu vì sao mình lại thấy tức giận. Hắn nghĩ mình điên rồi, lại đi để tâm đến Chu Húc. Lần trước Chu Húc ngất xỉu, hắn có đi cùng đến bệnh viện nhưng giữa chừng phải đi vì có việc. Chẳng lẽ vì thế mà Chu Húc buồn sao?
Bất chợt, sắc mặt Văn Tân Niên thay đổi, hương hoa hồng thoang thoảng nơi đầu mũi. Là tin tức tố của Chu Húc! Độ tương thích giữa hai người rất cao, gần như ngay lập tức hắn đã không kiềm lòng được mà kéo Chu Húc vào lòng.
Chu Húc không biết từ chối, cũng không biết phản kháng. Hiện tại đầu óc cậu đang choáng váng, cả người nóng ran. Được Văn Tân Niên ôm vào lòng, cậu còn ngoan ngoãn dùng môi cọ vào cằm hắn. Kỳ phát tình của Chu Húc đã đến. Cậu ngốc rồi, làm sao nhớ được việc phải dán miếng ngăn tin tức tố?
Văn Tân Niên cực lực kiềm chế, đẩy Chu Húc ra một chút: "Cái gì thế này? Sắp đến kỳ phát tình sao không dán miếng ngăn? Cậu..."
Hắn chợt khựng lại, nhìn trân trân vào những dấu vết trên cổ Chu Húc. "Cái này là ai làm!" Hắn dùng ngón tay miết lên dấu vết đó, ngày càng mạnh tay.
Chu Húc mê man không nói nên lời, chỉ theo bản năng dán sát vào người Văn Tân Niên. Sự bình tĩnh thường ngày của Văn Tân Niên hoàn toàn vụn vỡ, hắn bế thốc Chu Húc ném lên giường.