Chu Triệt nhìn cảnh tượng trước mắt mà gần như muốn nghiến nát hàm răng. Mùi hoa hồng và mùi gỗ tuyết tùng đan xen trong không khí xộc thẳng vào mũi cậu ta. Ngược lại, Văn Tân Niên lại tỏ ra vô cùng bình thản, hắn chậm rãi mặc lại quần áo, nhìn người trên giường với ánh mắt đầy toan tính.
Đêm qua Chu Húc quá mức ngoan ngoãn. Lúc đầu là vì kỳ phát tình, nhưng sau khi kỳ phát tình qua đi, dù gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch nhưng cậu vẫn nỗ lực lấy lòng hắn, thậm chí còn dùng miệng giúp hắn, cuối cùng bị hắn hành đến mức ngất đi.
Chu Triệt thấy bộ dạng đó thì giận không chỗ phát tiết. Cậu ta đã phân hóa thành Alpha, không cần phải giả vờ nữa. Cậu ta xông tới đ.ấ.m một cú vào mặt Văn Tân Niên: "Văn Tân Niên!"
Văn Tân Niên bị đánh lệch mặt, nhưng đã né được cú đ.ấ.m tiếp theo: "Đủ rồi, là Chu Húc tự mình không dán miếng ngăn!"
"Anh ấy là một kẻ ngốc! Sao anh ấy biết được?"
Văn Tân Niên sững người, hình như không ngờ Chu Húc thực sự đã biến thành kẻ ngốc. Nhưng một kẻ ngốc mà những động tác đêm qua lại điêu luyện đến vậy... Trong lòng hắn bỗng thấy nghẹn đắng.
"Dấu vết trên cổ cậu ta là do cậu làm đúng không?" Văn Tân Niên đột ngột hỏi. Chu Triệt khựng lại, ánh mắt đầy sát khí.
"Tôi sẽ đưa cậu ta đi." Văn Tân Niên cài nốt chiếc cúc áo cuối cùng.
Chu Triệt đỏ mắt quát: "Anh nói cái gì! Văn Tân Niên, anh ngủ một lần rồi còn muốn ngủ tiếp? Anh coi anh ấy là cái gì!"
Văn Tân Niên khôi phục dáng vẻ điềm tĩnh: "Một kẻ ngốc đương nhiên không thể cưới về nhà, nhưng giờ cậu ta đã là người của tôi, tôi phải mang đi."
Chu Triệt cười lạnh: "Anh muốn nuôi anh ấy như một món đồ chơi, anh nghĩ cha mẹ tôi sẽ đồng ý?" Ánh mắt Văn Tân Niên lạnh thấu xương, nhưng không ngờ Chu Triệt lại đưa ra một đề nghị mà hắn không ngờ tới.