OMEGA CẤP THẤP ĐƯỢC NUÔI DƯỠNG Ở NÔNG THÔN PHẢI THAY EM ÚT LIÊN HÔN VỚI ALPHA LẠNH LÙNG

Chương 2

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Tiễn do dự hồi lâu cuối cùng vẫn bấm gọi. Cậu có thể chịu đau, nhưng đứa bé cần tin tức tố an ủi, việc lạm dụng thuốc ức chế sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của thai nhi.

Tiếng chuông reo rất lâu mới có người nhấc máy. Đầu dây bên kia, Hạ Tranh đang ở giữa đám đông ồn ào, âm thanh nền vô cùng hỗn tạp.

Nguyễn Tiễn cẩn thận lên tiếng: "Hạ tiên sinh, anh đang bận sao?"

"Có chuyện thì nói mau."

"Tôi... hiện tại tôi thấy rất khó chịu, anh có thể về nhà không?" Nơi tuyến thể lại bắt đầu đau dữ dội, tứ chi rã rời khiến cậu phải tựa vào tường mới miễn cưỡng đứng vững, đôi gò má ửng lên một tầng hồng sắc bất thường.

Nguyễn Tiễn sợ anh không đồng ý, vội vàng bổ sung: "Hoặc là anh có thể đợi đến ngày mai—"

"Tút..."

Hạ Tranh đã cúp máy, bên tai chỉ còn lại sự im lặng kéo dài. Nguyễn Tiễn buồn bã buông điện thoại. Cậu hiểu rõ nguồn cơn nỗi oán hận của Hạ Tranh; cậu thấu hiểu, bao dung, và cũng mang trong mình nỗi mặc cảm sâu sắc. Cậu đã bao lần chủ động vươn tay về phía Hạ Tranh đang lạnh lùng, tận tụy chăm sóc anh đủ điều.

Hiệu quả của thuốc ngăn chặn quá thấp, chỉ một lát sau, cậu lại bắt đầu thấy khó chịu. Lần này không chỉ có tuyến thể, mà xương cốt toàn thân như muốn rã rời, giống như đang lên cơn sốt cao nhưng thân nhiệt vẫn bình thường.

Bên ngoài, người giúp việc gõ cửa.

"Nguyễn tiên sinh, đến giờ cơm rồi."

Nguyễn Tiễn chống tay xuống giường muốn ngồi dậy nhưng không còn sức lực, đành nằm vật lại, nói vọng ra cửa: "Dì ơi, tôi không có cảm giác thèm ăn, đừng quản tôi."

"Thế sao được, cậu không ăn, lát nữa Hạ tổng về lại trút giận lên đầu chúng tôi. Nguyễn tiên sinh đại nhân đại lượng, xin đừng làm khó chúng tôi." Lời nói của người giúp việc mang vài phần mỉa mai, châm chọc.

Hạ Tranh chưa bao giờ trách mắng người giúp việc vì cậu không ăn cơm, thậm chí còn chưa từng chủ động hỏi han tình trạng của cậu ra sao. Cậu đưa tay che mặt, thầm mắng vài tiếng.

Nguyễn Tiễn, mày thật vô dụng, ngay cả người giúp việc cũng dám ra oai với mày.

"Thôi được rồi..." Cậu chán nản thở dài, ra hiệu cho người giúp việc: "Làm phiền dì mang vào đây giúp tôi." Dù không muốn ăn nhưng đứa trẻ trong bụng vẫn cần chất dinh dưỡng.

Người giúp việc khựng lại một chút, không tình nguyện đẩy cửa bước vào, bưng khay thức ăn đặt trong phòng. Ngay khi đầu ngón tay Nguyễn Tiễn còn chưa chạm tới khay, bà ta đột ngột buông tay.

Khay thức ăn cùng bát đũa rơi choảng xuống đất, cháo nóng b.ắ.n tung tóe lên người cậu. Nguyễn Tiễn vén áo lên, phần bụng đã bị bỏng đỏ một mảng.

Người giúp việc há hốc mồm: "Sao lại bất cẩn thế này?"

Nguyễn Tiễn không còn sức để tranh cãi đúng sai với bà ta, chỉ để lại một câu "Dọn sạch đi" rồi đi vào phòng vệ sinh tắm rửa. Khi cậu trở ra, khay thức ăn đã được mang đi nhưng vết bẩn trên sàn vẫn chưa được dọn dẹp.

Nguyễn Tiễn định cầm giẻ lau tự mình làm thì tuyến thể bỗng truyền đến một cơn đau nhức nhối kịch liệt, càn quét khắp tứ chi khiến cậu không nhịn được mà gập người xuống, chống tay lên bàn thở dốc. Cơn đau lần này khác hẳn mọi khi, tầm nhìn của cậu mờ đi vì đau đớn, mồ hôi lạnh chảy vào hốc mắt khiến cậu phải nhắm nghiền mắt lại. Dựa theo trí nhớ, cậu lục lọi trong ngăn kéo, phát hiện ra những tiếng va chạm trầm đục.

Cuối cùng cũng chạm được vào thứ quen thuộc kia, cậu dồn hết sức bình sinh, tiêm ống thuốc ngăn chặn vào cơ thể, động tác cực kỳ khó khăn. Thuốc bắt đầu có tác dụng, cảm giác bỏng rát và xé rách đang lan tỏa dần dần tiêu tán. Cậu há miệng, cuối cùng cũng có thể hít thở sâu.

Trong căn phòng tĩnh mịch, tiếng khóa cửa xoay động. Nguyễn Tiễn tưởng là người giúp việc lúc nãy, cậu chống tay vào cạnh bàn không quay đầu lại, uể oải nói: "Làm phiền dọn sạch sàn nhà giúp tôi."

Phía sau truyền đến tiếng giày da nện xuống sàn nặng nề. Cậu hoảng hốt quay lại, Hạ Tranh đang nhìn chằm chằm vào đống hỗn độn dưới đất: "Chuyện gì thế này?"

Nguyễn Tiễn lắc đầu phủ nhận: "Không phải tôi... là dì không cẩn thận."

Hạ Tranh nhíu mày, ánh mắt vượt qua cậu, khóa chặt lấy ống thuốc ngăn chặn phía sau: "Đó là cái gì?"

Loại thuốc ngăn chặn mạnh nhất, ngoài việc an ủi Omega, nó còn có chức năng che giấu tin tức tố.

"Nguyễn Tiễn, tại sao phải dùng loại này? Cậu đang che giấu cái gì?" Hạ Tranh từng bước ép sát, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn nghiền nát cậu.

Nguyễn Tiễn không biết phải làm sao, bị ánh mắt ấy nhìn đến lo sợ, cậu rụt cổ lùi lại phía sau. Dù biết mình không làm gì sai nhưng bản năng vẫn khiến cậu che đi ống thuốc: "Tôi không biết hôm nay anh sẽ về."

"Không biết thì có thể ngang nhiên như vậy sao?" Hạ Tranh cười lạnh.

Vì không biết, nên mới có thể tùy tiện không kiêng nể gì như thế sao?

Đôi mắt ngây thơ của Nguyễn Tiễn càng khiến cơn giận của anh tăng gấp bội. Rõ ràng cậu là người làm sai, tại sao còn phải giả vờ ra vẻ đáng thương như vậy!

"Uổng công tôi còn lo lắng cho cậu..." Hạ Tranh nghiến răng kìm nén cơn giận đang trào dâng, phất tay rời đi.

Cánh cửa bị đóng sầm lại tạo ra âm thanh cực lớn dội vào màng nhĩ Nguyễn Tiễn. Cậu sờ sờ tai mình, mặt đầy vẻ ngơ ngác.

 

 

back top