Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj
Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!
Mấy người bạn của Hạ Tranh gửi lời mời, muốn tụ tập một bữa. Nguyễn Tiễn đưa tay sờ lên bụng dưới. Những nơi như thế này vốn không phù hợp với cậu, nhưng nếu từ chối thì lại làm mất mặt Hạ Tranh.
Nguyễn Tiễn nghiến răng, đi theo địa chỉ đã hẹn bước vào bao sảnh, mùi t.h.u.ố.c lá và rượu nồng nặc khiến cậu sặc đến phát hoắc. Hà Tục kẹp điếu thuốc giữa ngón tay, đang phun mây nhả khói, thấy cậu đến liền cười trêu chọc: "anh dâu? Giả vờ thanh thuần gì chứ, trước đây có phải chưa từng đến đâu."
Cảm giác buồn nôn trong dạ dày cuộn trào dữ dội, Nguyễn Tiễn nhìn quanh một vòng không thấy bóng dáng Hạ Tranh, đành chọn một chỗ gần cửa ngồi xuống. Hạ Tranh hễ có chuyện không như ý là lại thích tìm đến đám bạn này để trút bầu tâm sự, mà đa phần là than vãn về cuộc hôn nhân không lý tưởng của mình. Những người xung quanh chẳng mấy ai thật lòng làm bạn với anh, đa phần đều nhắm vào gia thế nhà họ Hạ nên tìm mọi cách lấy lòng anh. Nguyễn Tiễn cũng vì thế mà chịu không ít khổ sở từ họ.
Hà Tục bật một chai rượu, nắp chai văng vút tới chân cậu theo tiếng mở sâm banh, đó là điềm báo cho việc Nguyễn Tiễn sắp gặp nạn. Hà Tục đặt ly rượu đầy trước mặt cậu: "anh dâu, đây là rượu ngon Lư Dương mang từ nước ngoài về đấy, đừng lãng phí."
Lời nói của hắn như mang theo gai nhọn. Nguyễn Tiễn liên tục xua tay từ chối, cố gắng duy trì nụ cười gượng gạo dù cơ mặt đã cứng đờ: "Hà thiếu, tôi bị cảm rồi, thật sự không..."
Những người bạn khác thấy vậy cũng lộ vẻ bất mãn: "Dù sao cũng là tâm ý của Hà thiếu, một ngụm cũng không uống thì quá không nể mặt rồi."
Những người ở đây đối diện với cậu đều là những lời đ.â.m chọc, Hạ Tranh mãi không thấy tới, nếu còn làm loạn tiếp sợ rằng sẽ mất kiểm soát... Nguyễn Tiễn cầm lấy áo khoác đứng dậy, tay chỉ còn cách tay nắm cửa một bước chân, cậu cười gượng xin lỗi: "Hà thiếu, hôm nay tôi không khỏe, xin phép đi trước..."
"Rượu chưa uống đã muốn đi?" Hà Tục vừa nói vừa đẩy người trước mặt một cái.
Hắn không dùng quá nhiều lực, nhưng trong lúc mất thăng bằng, Nguyễn Tiễn vô tình đạp phải vỏ chai rượu không dưới đất. Một tiếng động trầm đục vang lên, bụng dưới như bị vật sắc nhọn đ.â.m xuyên, cơn đau âm ỉ như dòng điện truyền khắp tứ chi, m.á.u toàn thân như chảy ngược. Nguyễn Tiễn lạnh toát sống lưng, dòng nhiệt cuối cùng còn sót lại trong cơ thể đang rời bỏ cậu.
Cổ họng cậu như bị vật gì đó chặn lại, không thể phát ra tiếng kêu. Ánh đèn mờ ảo, đám đông vẫn đang đắm chìm trong sự cuồng hoan, hoàn toàn không bị động tĩnh bên này làm ảnh hưởng.
Cửa phòng "két" một tiếng bị đẩy ra, Hạ Tranh nhìn quanh căn phòng, quét mắt thấy Nguyễn Tiễn đang nằm trên sàn, tim anh thắt lại: "Chuyện gì thế này?"
Hà Tục thong thả thoái thác: "Hạ ca, không trách em được, là cậu ta tự đứng không vững."
Ngày thường, trước những tiếng cầu cứu không lời của Nguyễn Tiễn, Hạ Tranh đều chọn cách phớt lờ, và hôm nay chắc chắn cũng sẽ như vậy. Một người bạn vòng qua lấy rượu đi ngang qua Nguyễn Tiễn, giẫm phải thứ gì đó dính dính dưới sàn, cúi đầu nhìn dưới ánh đèn màu sắc rực rỡ liền hét lên kinh hãi: "Máu... là máu!!"
Hạ Tranh chậm rãi bước đến cạnh cậu. Ánh đèn quá tối, anh không nhìn rõ diện tích vết m.á.u trên sàn, không thể phán đoán độ sâu của vết thương, lại càng không biết liệu đây có phải là "khổ nhục kế" của Nguyễn Tiễn hay không.
"Này, cậu có sao không?"
Nguyễn Tiễn không đáp lại. Dưới ánh đèn mờ ảo, sắc mặt cậu trắng bệch đến gần như trong suốt, tay ghì chặt lấy bụng, phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đến một chút sức lực để cử động cũng không có.
Hạ Tranh ngồi xổm xuống, thứ chất lỏng dính dính nồng nặc mùi gỉ sắt lan ra từ bắp đùi trong của cậu, dần dần mở rộng, dấu vết thẫm đen lan đến dưới chân anh. Hạ Tranh hoàn toàn hoảng loạn, anh đưa tay vỗ vỗ vào má Nguyễn Tiễn: "Cậu thấy thế nào rồi?"
Những người trong phòng hiếm khi thấy Hạ Tranh gấp gáp như vậy, không ai dám thở mạnh, cho đến khi anh mất kiểm soát gầm lên: "Gọi cấp cứu mau!" đám người mới phản ứng lại, vội vàng rút điện thoại ra.
Nguyễn Tiễn rơi vào một vòng tay ấm áp, nhưng cơ thể cậu lại lạnh ngắt, tứ chi gần như cứng đờ. Tiếng còi cứu thương xé toạc màn đêm tĩnh lặng, lao đi vun vút.
Nguyễn Tiễn được thông báo là băng huyết, tính mạng nguy kịch. Hạ Tranh đứng bên ngoài phòng cấp cứu, hành lang người qua kẻ lại nhưng vẫn có vẻ trống trải lạ thường. Trên người anh dính vết m.á.u chưa khô, hốc mắt cay xè nhưng lại không muốn khóc. Anh không biết Nguyễn Tiễn mang thai từ lúc nào, mà đứa trẻ này cứ thế vội vàng rời đi.
Vị bác sĩ khám cho Nguyễn Tiễn hôm trước nhận ra anh, tháo khẩu trang hỏi: "Anh là người nhà của Omega đó à?"
Hạ Tranh sực tỉnh: "Tôi là chồng cậu ấy, tình hình sao rồi?"
Bác sĩ lắc đầu: "Không lạc quan lắm, đứa bé chắc chắn không giữ được rồi. Việc thiếu tin tức tố an ủi trong thời gian dài gây ra rối loạn chức năng, tuyến thể bị tổn thương, sau này e là khó mang thai lại."
Hình ảnh Nguyễn Tiễn siết chặt tờ bệnh án vì nghĩ cho chồng hôm đó vẫn còn rõ mồn một, bác sĩ bất mãn chỉ trích: "Anh là Alpha của cậu ấy? Tại sao lại để cậu ấy thiếu hụt tin tức tố lâu như vậy? Chuyện gì có thể quan trọng hơn đứa trẻ cơ chứ?"
Hạ Tranh cười lạnh một tiếng, đầu ngón tay vô thức cấu chặt vào tường đến bong cả lớp sơn, đầu ngón tay đầy m.á.u mà như không thấy đau. "Ông thì biết cái gì."
Bác sĩ sững sờ, người trước mặt này thật quá mức vô lý.
Hạ Tranh buông tay, cánh tay buông thõng vô lực, cảm giác suy sụp bao trùm tâm trí. Nguyễn Tiễn mang thai không phải con của anh. Tin tức tố của anh không có tác dụng với cậu. Họ nên đi chỉ trích gã Alpha không trách nhiệm kia kìa, kẻ đã làm Nguyễn Tiễn mang thai ấy.
Đứa trẻ này thật quá dư thừa, mất đi cũng tốt, như vậy anh và Nguyễn Tiễn sẽ có thể có một đứa con của riêng mình, không bị kẻ ngoại lai quấy rầy. Người làm sai là Nguyễn Tiễn chứ không phải anh, ai bảo cậu nhìn lầm người, cứ phải ruồng bỏ anh để đi tìm gã đàn ông hoang dại bên ngoài.
Ý nghĩ đó lặp đi lặp lại giày xéo trái tim anh. Anh vắt óc tìm cách bào chữa cho mình, mang theo sự vui sướng vặn vẹo và quái dị để reo hò trước sự biến mất của đứa trẻ này. So sánh như vậy, lỗi lầm của anh dường như thật nhỏ bé. Anh sẽ không tính toán chuyện Nguyễn Tiễn ngoại tình nữa. Con cái rồi sẽ lại có thôi...
...
Ánh sáng ban mai tràn vào, phác họa lên đường nét trắng bệch của Nguyễn Tiễn. Trên tay cậu đang cắm kim truyền dịch, mắt nhắm nghiền, chìm trong cơn hôn mê và ác mộng. Hạ Tranh nắm lấy tay cậu, nhìn vào tuyến thể đang viêm nhiễm với sắc đỏ bất thường.
Lông mi Nguyễn Tiễn run rẩy, cậu mở mắt ra, cảm nhận được sự trống rỗng trong bụng, cậu đưa tay ra, mấp máy môi, giọng khàn đặc gần như không nghe thấy: "Con..."
"Sau này sẽ lại có." Hạ Tranh nói.
Tiếng "tít tít" của máy đo nhịp tim từng chút một gõ vào lòng anh. Cơn đau nhói muộn màng lan ra từ bụng dưới, lời nói của anh như một con d.a.o sắc lẹm đ.â.m xuyên qua xương cốt Nguyễn Tiễn, khuấy nát lục phủ ngũ tạng của cậu. Cậu vô thức co người lại, ngón tay ấn đi ấn lại vào bụng dưới để xác nhận xem sinh linh bé nhỏ kia có thực sự đã biến mất hay không.
Nước mắt không tiếng động rơi xuống, giữa căn phòng bệnh tĩnh mịch là những tiếng than khóc và rên rỉ không lời. Chút ánh sáng cuối cùng trong mắt cậu dần tan biến, bên trong trống rỗng, hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Đang mang tâm thế khiển trách và oán hận, nhưng khi thấy Nguyễn Tiễn rơi lệ, Hạ Tranh đột nhiên hoảng loạn, lúng túng lau nước mắt cho cậu: "Chỉ là một đứa dã chủng thôi mà..." Cha nó vô năng như thế, để em thương tích đầy mình cũng không quản, đứa con của hạng người đó mất đi có gì mà phải đau lòng.
Giọng điệu khinh khỉnh ấy nặng tựa ngàn cân. Nguyễn Tiễn trợn tròn mắt, không thể tin nổi. Cậu mặc kệ cổ họng sưng tấy không nói nên lời, hét lên như muốn liều mạng: "Hạ Tranh, anh có còn là người không? Đó là cốt nhục của anh đấy!"
Lời nói của cậu như sấm sét nổ vang, đánh nát mọi lớp phòng thủ tâm lý của Hạ Tranh, lớp vỏ lạnh lùng và khinh bạc cố tình duy trì bỗng chốc nứt toác.
"Em nói cái gì?"
"Đứa bé... là của anh." Nguyễn Tiễn tuyệt vọng nhấn mạnh từng chữ.
"Không thể nào..." Hạ Tranh điên cuồng lắc đầu, cổ họng phát ra tiếng gầm rít khàn khàn, "Em chắc chắn đang lừa anh, em muốn dùng cách này để ép anh phải tội lỗi chứ gì. Anh nói cho em biết! Vĩnh viễn không bao giờ có chuyện đó!"
Hạ Tranh che mặt, đáy mắt như phủ một tầng sương lạnh, suýt chút nữa anh đã bị Nguyễn Tiễn lừa rồi: "Nói cho tôi biết gã Alpha đó là ai, để tôi xem thử hạng người nào có thể khiến em bị thương thành thế này mà vẫn còn bảo vệ hắn."
"Làm gì có Alpha nào khác? Trên người tôi toàn là tin tức tố của anh, vậy mà anh nói tôi dây dưa với kẻ khác sao?!" Nguyễn Tiễn mất kiểm soát gào lên, nước mắt rơi như chuỗi hạt đứt dây. Những uất ức kìm nén trong lòng bấy lâu nay bộc phát hoàn toàn, "Đây chính là lý do anh mãi không về nhà? Anh nghi ngờ tôi mang thai con người khác, nhưng tin tức tố không biết nói dối. Anh lại đây, tự mình ngửi đi, nhìn cho kỹ xem trên người tôi có phải mùi của anh không!"
Hạ Tranh ghé sát lại, mùi hương ngọc lan trộn lẫn len lỏi vào khoang mũi. Đây đúng là tin tức tố của anh.
"Em ở đây cho ngoan, đừng đi đâu cả." Giọng anh khàn đặc, giống như một con rối mất hồn, để lại một mệnh lệnh chẳng chút uy hiếp. Anh cần phải biết sự thật.
Người bên giường chạy trốn khỏi cửa như trốn chạy thực tại. Phòng bệnh trở lại tĩnh lặng, Nguyễn Tiễn nhìn chai nước truyền, nỗi đau âm ỉ quét qua toàn thân, mãi không tan đi.
Cậu luôn là người không có vận may. Vì là một Omega cấp thấp, cha mẹ không hề vui mừng vì sự xuất hiện của cậu. Từ khi có ký ức, cậu đã luôn phải chịu đựng những cơn thịnh nộ vô cớ của họ. Năm bốn tuổi, em trai ra đời, cậu vui mừng khôn xiết, tan học chạy như bay về nhà, không cẩn thận vấp phải đá ven đường làm mặt bị trầy một vết sẹo. Đứa em trai trong tã lót bị vẻ ngoài đầy m.á.u của cậu dọa khóc, cha mẹ lập tức nổi giận, gửi cậu về quê cho bà nội.
Bà nội không thương cậu, sợ cậu hư hỏng nên không bao giờ cho tiền tiêu vặt. Nguyễn Tiễn đứng nép bên cạnh bạn bè, nhìn họ ngon lành ăn đồ ăn vặt mà thèm thuồng. Bạn đưa cho cậu một que cay, Nguyễn Tiễn ăn xong vẫn lưu luyến mút ngón tay. Lần đầu tiên sau giờ học, cậu chủ động xin tiền bà. Bà không cho, nhốt cậu ngoài cửa suốt hai tiếng đồng hồ. Giữa mùa đông buốt giá, cậu co rúm người trong gió lạnh để viết xong bài tập, ngón tay cứng đờ gần như không cầm nổi bút.
Cậu từng hỏi bà, tại sao mình luôn không được yêu thương. Bà nói, đối diện với những người bỏ rơi mình, phải biết theo đuổi, phải biết dỗ dành, phải thông minh, phải hiểu chuyện. Thế là sau khi kết hôn, cậu luôn đóng vai một người hiểu chuyện, nhường nhịn đủ điều, hao tổn tâm sức đến mức mỗi ngày đều mệt mỏi, vậy mà cũng không đổi lại được một nụ cười của Hạ Tranh.
Sau này bà nội mất, trước khi đi bà dặn cậu phải chăm sóc em trai cho tốt. Cậu chợt nhận ra muộn màng rằng, người bà cùng cậu lớn lên ấy cũng chẳng hề yêu cậu. Cả thế giới này đều xoay quanh cậu em trai Nguyễn Sơ Lâm. Cha Nguyễn không nỡ để Sơ Lâm còn trẻ tuổi phải thực hiện hôn ước, lúc này mới nhớ ra đứa con ở nơi xa xôi nghìn dặm. Nguyễn Tiễn mặc bộ quần áo giặt đến bạc màu được đón về nhà họ Nguyễn. Nguyễn Sơ Lâm nghiêng đầu hỏi cha: "Tại sao cha lại gửi anh đi xa như vậy ạ?"
Cha Nguyễn cười đáp: "Vì anh ấy đi rồi, cha mới có thể toàn tâm toàn ý yêu con."
Đêm tân hôn, Nguyễn Sơ Lâm vào phòng cậu, đưa ra một chiếc thẻ, đó là tiền tiêu vặt cậu ta tích góp từ nhỏ: "Anh không phải con trai duy nhất của cha, nhưng là anh trai duy nhất của em. Tân hôn vui vẻ nhé, anh trai." Lời nói rất nhẹ, tựa như một sợi lông vũ rơi vào tim Nguyễn Tiễn, quét sạch mọi oán hận của cậu. Thế là, ngay cả đối với Nguyễn Sơ Lâm, trong lòng cậu cũng không có hận thù.
Nguyễn Tiễn chịu đủ mọi sự lạnh nhạt và bất công, nhưng lại sinh ra một tính cách mềm yếu, chẳng thể ghét bỏ ai, cũng chẳng dám oán trách ai. Uất ức, không cam lòng, đố kỵ, tất cả cảm xúc nén chặt nơi đáy lòng, gần như làm vỡ tung trái tim nhỏ bé. Cậu cô độc đến nhà họ Hạ, trước sau không một bóng người, chỉ có trái tim bị chèn ép đến biến dạng đang miễn cưỡng đập trong lồng ngực.
Đứa trẻ này là niềm an ủi duy nhất của cậu trên thế giới này, là nơi gửi gắm và hướng tới của toàn bộ hy vọng. Từ lúc mới biết mình mang thai, cậu đã bắt đầu học đan áo, đọc đủ loại kiến thức nuôi dạy trẻ. Cậu chưa từng nghĩ tới, có một ngày đứa trẻ này sẽ rời bỏ cậu. Nguyễn Tiễn nghiêng đầu, đôi mắt ngấn lệ nhìn chằm chằm vào ánh nắng ngoài cửa sổ.
