OMEGA CẤP THẤP ĐƯỢC NUÔI DƯỠNG Ở NÔNG THÔN PHẢI THAY EM ÚT LIÊN HÔN VỚI ALPHA LẠNH LÙNG

Chương 7

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Trời lất phất mưa phùn, Nguyễn Tiễn bắt xe đến trước cửa cục dân chính. Hạ Tranh đến sớm hơn giờ hẹn nửa tiếng, chỉ có mình anh, sau lưng không có vệ sĩ đi theo, cha mẹ Hạ cũng không đến. Hai người suốt đường đi không nói lời nào, luôn giữ khoảng cách. Làm xong thủ tục đăng ký, mưa càng lớn hơn.

Nguyễn Tiễn quay người khẽ gật đầu chào tạm biệt anh. Một sự bắt đầu nhếch nhác, một sự kết thúc lịch sự.

"Anh tiễn em." Hạ Tranh mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà thốt ra một câu.

"Không phiền đâu, cảm ơn." Bóng lưng cậu nhỏ dần trong màn mưa. Cuộc chia ly này, ngày gặp lại xa vời vợi. Mãi đến khi bóng lưng ấy biến mất, anh mới nỡ nổ máy rời đi.

Về nhà, Hạ Tranh không còn kháng cự việc uống thuốc nữa, cũng chủ động trao đổi với bác sĩ tâm lý. Mẹ Hạ rục rịch muốn định cho anh một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối khác. Hạ Tranh dứt khoát chuyển đến công ty ở, coi lời của hai người già như gió thoảng bên tai. Anh hầu như không về nhà nữa. Cha mẹ Hạ tuổi đã cao, mấy ngày không thấy con trai liền cảm thấy lòng dạ trống trải. Cho dù cha Hạ sức khỏe không tốt, đã trải qua mấy cuộc phẫu thuật, nằm liệt giường; cho dù mẹ Hạ suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt, già đi trông thấy, anh cũng không chịu về nhà.

Năm năm trôi qua, công ty dưới sự quản lý của Hạ Tranh ngày càng lớn mạnh. Trong văn phòng bày biện đồ đạc của Nguyễn Tiễn. Mỗi ngày anh đặt mình giữa dòng người tấp nập, tất cả mọi người đều là khách qua đường, chỉ có Nguyễn Tiễn luôn khảm sâu trong mảnh đất tâm hồn anh. Tan làm muộn, đồng nghiệp tăng ca lục tục rời đi, từng đôi từng cặp, ánh đèn đường phác họa nên bóng dáng cô độc lẻ loi của anh. Nơi phương xa, sẽ không bao giờ xuất hiện người đón anh về nhà nữa.

 

 

back top