Tôi bịt vết thương đang chảy máu, ý thức dần trở nên mơ hồ. Nửa tiếng trước, tôi đã đỡ cho Hạ Mạc Bạch một nhát d.a.o chí mạng. Hắn chỉ liếc nhìn tôi một cái, liền bế thốc kẻ là "ánh trăng sáng" đang ngất xỉu vì sợ hãi kia lên trực thăng.
"Một tên hạ nhân không xứng để huy động tài nguyên y tế của Hạ gia, cứ để cậu ta đợi xe cấp cứu của bệnh viện công đi."
Tôi đã làm việc cho hắn năm năm, giúp hắn từ một kẻ bên lề không được trọng dụng trở thành người nắm quyền của Hạ gia. Năm năm tận tụy, chỉ đổi lấy một câu "không xứng". Nhát d.a.o kia chỉ thiếu chút nữa là đ.â.m trúng tim, tôi có thể sống sót hoàn toàn là nhờ vận may.
Tôi nằm dưới đất, mặt trời trên cao thiêu đốt da thịt, sức lực trên người dần trôi đi. Vài chiếc xe lái tới. Tôi gắng gượng nhấc mi mắt định cầu cứu, thì thấy Phó Thiếu Khanh bước xuống xe. Anh là ông chủ của công ty đối thủ, trước đây tôi không ít lần đối đầu với anh.
Tôi nhắm mắt lại, lần này chắc là c.h.ế.t thật rồi. Trợ lý của anh chạy đến bên cạnh tôi, đưa tay thăm dò hơi thở: "Phó Tổng, người vẫn còn một hơi tàn."
Phó Thiếu Khanh châm một điếu thuốc, rít một hơi: "Giữ lấy mạng cho cậu ta."
Tôi được khiêng lên xe. Thuốc tê tiêm vào cơ thể, tôi chìm vào giấc ngủ. Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã nằm trên giường bệnh. Thuốc tê tan đi, vết thương đau đớn như thiêu như đốt. Tôi hít một ngụm khí lạnh. Thế nhưng, thứ đau hơn cả vết thương chính là trái tim tôi. Nghĩ đến sự tuyệt tình của Hạ Mạc Bạch, tim tôi như bị bàn tay ai đó bóp nghẹt.
Phó Thiếu Khanh nhận được tin tôi tỉnh lại liền tới thăm. Anh ngồi trước mặt tôi, liếc nhìn vết thương một cái: "Tôi đã cứu cậu."
Tôi nhìn vào mắt anh, thành khẩn cảm ơn: "Cảm ơn anh."
Anh nhướng mày: "Chỉ một câu cảm ơn thôi sao?"
Tôi há miệng, nhưng lại chẳng biết phải trả lời thế nào. Anh khẽ cười một tiếng: "Cậu định báo đáp tôi thế nào đây?"
Giọng tôi yếu ớt: "Tôi cũng chẳng có gì để cho anh cả."
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi với ánh mắt sắc lẹm: "Làm việc cho tôi. Ở Hạ thị cậu giữ chức vụ gì, sang Phó thị sẽ giữ chức vụ đó."
Tôi im lặng. Sắc mặt Phó Thiếu Khanh trầm xuống: "Không nguyện ý? Cậu đối với Hạ Mạc Bạch quả thực là si tâm tuyệt đối. Hắn đối xử với cậu như vậy mà cậu vẫn chưa c.h.ế.t tâm sao."
Tôi nhắm mắt lại: "Hắn có ơn tri ngộ với tôi, tôi nhất định phải trả sạch cho hắn."
Giọng nói của Phó Thiếu Khanh truyền rõ vào tai tôi: "Năm năm rồi, cũng đến lúc trả hết rồi. Tôi cứu mạng cậu, cậu cũng phải trả cho tôi. Tôi muốn cậu giúp tôi giẫm nát Hạ Mạc Bạch dưới chân."