Ba tháng sau, Hạ gia tổ chức yến tiệc. Tôi theo sau Phó Thiếu Khanh, với thân phận thư ký của anh, một lần nữa gặp lại Hạ Mạc Bạch.
Hạ Mạc Bạch diện bộ vest đen tinh xảo, đôi mắt thâm trầm đang nhìn người nam nhân thanh tú bên cạnh đầy thâm tình. Đó là "ánh trăng sáng" của hắn, Mộc Xán. Hạ Mạc Bạch thấy tôi thì vô cùng kinh ngạc. Mộc Xán lộ vẻ bất ngờ, vô thức siết chặt ly rượu trong tay.
Hạ Mạc Bạch nheo mắt lại: "Ôn Tân Hạ?"
Tôi nâng ly rượu gật đầu chào hắn: "Hạ Tổng, đã lâu không gặp."
Sắc mặt hắn lạnh lùng hẳn đi, đôi mắt tràn ngập phẫn nộ và khinh miệt: "Biến mất lâu như vậy, hóa ra là đầu quân cho nhà họ Phó, tôi còn tưởng cậu c.h.ế.t rồi cơ chứ."
Hắn tiến lại gần tôi, ánh mắt hung ác như thể hận không thể để tôi c.h.ế.t thật: "Tại sao lại phản bội tôi?"
Tôi vô cảm nói: "Đi theo Phó Tổng có tiền đồ hơn."
Đôi mắt Hạ Mạc Bạch đỏ ngầu, nếu không phải ở chỗ đông người, e là hắn đã ra tay với tôi rồi. Hắn nghiến răng nói: "Sao ngày đó cậu không c.h.ế.t quách đi?"
Mộc Xán níu lấy cánh tay Hạ Mạc Bạch, nhỏ giọng nói: "Mạc Bạch ca, Tân Hạ đi theo anh nhiều năm như vậy, chắc chỉ là nhất thời đầu óc không tỉnh táo thôi." Cậu ta nhìn sang tôi, vành mắt hơi đỏ: "Tân Hạ, cậu đừng trách Mạc Bạch ca, đều là lỗi của tôi. Nếu lúc đó tôi không ngất đi, cậu đã không oán hận Mạc Bạch ca như vậy..."
Cậu ta vừa nói vừa rơi nước mắt, trông có vẻ tự trách cực kỳ. Hạ Mạc Bạch ôm lấy cậu ta an ủi, đồng thời còn trừng mắt nhìn tôi đầy căm ghét: "Cậu chỉ là một con ch.ó của Hạ gia tôi, không có tư cách để trách Mộc Xán."
Chưa đợi tôi kịp lên tiếng, hắn lại nói tiếp: "Cậu đầu quân cho Phó Thiếu Khanh mà còn dám vác mặt đến trước mặt tôi sao?"
Tôi rủ mắt, không nói một lời, tim đau như bị kim châm. Lẽ ra tôi không nên còn sống, lẽ ra tôi nên c.h.ế.t dưới nhát d.a.o đó mới đúng. Hạ Mạc Bạch thấy tôi im lặng, liền mỉa mai: "Biết mình sai rồi chứ? Xin lỗi Mộc Xán đi, tôi sẽ cho phép cậu quay lại Hạ gia."
Phó Thiếu Khanh đứng bên cạnh nãy giờ không lên tiếng cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu đầy vẻ khó chịu: "Hạ Mạc Bạch, đương mặt tôi mà dám đào góc tường, cậu coi tôi c.h.ế.t rồi à?"
Hai bên giằng co căng thẳng. Những người xung quanh vội vàng chạy lại giảng hòa, cục diện mới tạm ổn định lại.
Khúc nhạc dạo vang lên, yến tiệc chính thức bắt đầu. Tôi đi theo Phó Thiếu Khanh tiếp khách. Hạ Mạc Bạch và Mộc Xán khiêu vũ trong vũ trường, Mộc Xán tràn đầy hạnh phúc, thỉnh thoảng lại ném về phía tôi ánh mắt khiêu khích. Tôi chẳng hề để tâm.
Kết thúc điệu nhảy, Mộc Xán cầm ly rượu đi đến trước mặt tôi: "Tân Hạ, tôi mời cậu một ly, sau ly này chúng ta xóa bỏ hận thù cũ nhé."
Các quan khách xung quanh đều đổ dồn ánh mắt về phía này. Để không làm mất mặt Phó Thiếu Khanh, tôi chạm ly với Mộc Xán, uống một ngụm champagne. Mộc Xán khẽ nhếch môi, lộ ra nụ cười khó nhận ra. Tay cậu ta đột nhiên buông lỏng, rượu trong ly đổ sạch lên người tôi.
Cậu ta giả vờ hốt hoảng vội vàng nói: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi trượt tay. Cậu đừng giận, tôi không cố ý đâu."
Hạ Mạc Bạch nghe thấy động tĩnh liền đi tới, nhìn vết rượu trên áo tôi một cái rồi bất mãn nói: "Ngây người ra đó làm gì? Không biết đi thay quần áo à?"