SAU KHI TRỞ THÀNH BẢO BỐI TRONG LÒNG ÔNG CHỦ CÔNG TY ĐỐI THỦ, TRA NAM LẠI DÂNG CẢ CÔNG TY, Q/U/Ỳ GỐI CẦU XIN TÔI THA THỨ

Chương 7

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi Hạ Mạc Bạch bị đuổi khỏi Phó gia, hắn vẫn đứng đợi bên ngoài suốt một ngày một đêm. Trời đổ mưa tầm tã cũng không thể khiến hắn rời đi. Phó Thiếu Khanh kéo rèm cửa lại, bực bội nói: "Để tôi bảo người đuổi hắn đi xa hơn chút nữa."

"Không cần, hắn muốn đứng cứ để hắn đứng, tôi muốn xem hắn đứng được bao lâu."

Tôi vừa dứt lời không lâu, Hạ Mạc Bạch đã vì kiệt sức mà ngã nhào xuống đất. Là người của Hạ gia đã đưa hắn đi. Nghe nói trước khi hôn mê hắn còn gọi tên tôi.

Tập đoàn Hạ thị phá sản đã thành định cục. Cho dù Hạ Mạc Bạch dùng hết sức bình sinh muốn xoay chuyển tình thế cũng vô ích. Ngày ký kết phương án thu mua Hạ thị, thư ký nói Hạ Mạc Bạch tự nhốt mình trong văn phòng. Tôi và Phó Thiếu Khanh nhìn nhau, bảo vệ sĩ lên gõ cửa. Gõ rất lâu cũng không có ai mở, trái lại còn ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc.

Tôi nhíu mày nói với thư ký: "Chìa khóa đâu? Mau mở cửa ra, Hạ Tổng của các người chắc là tự sát rồi." Thư ký hốt hoảng: "Chìa khóa... chìa khóa chỉ có Hạ Tổng có thôi." Phó Thiếu Khanh ra lệnh cho vệ sĩ: "Phá cửa."

Rất nhanh, mấy vệ sĩ hợp lực tông cửa xông vào. Hạ Mạc Bạch ngã gục trên ghế, sắc mặt trắng bệch, trước n.g.ự.c cắm một con dao, m.á.u chảy không ngừng. Thư ký nhìn thấy cảnh này liền hét toáng lên vì sợ hãi. Phó Thiếu Khanh thở dài, gọi điện cấp cứu.

Xe cấp cứu đến rất nhanh, Hạ Mạc Bạch được đưa tới bệnh viện. Vài ngày sau, việc đầu tiên hắn làm khi tỉnh lại là tìm tôi. Nếu không phải vì để thuận lợi thu mua Hạ thị, tôi chẳng muốn có dây dưa gì với hắn nữa. Hạ Mạc Bạch nhìn tôi, khóe miệng khẽ động, nở một nụ cười gượng gạo: "Tại sao không để tôi c.h.ế.t đi? Có phải em vẫn còn..."

Tôi ngắt lời hắn: "Anh nghĩ nhiều rồi. Tôi chỉ là muốn để anh vào lúc trắng tay khốn khổ, nhìn cho kỹ tôi và Phó Thiếu Khanh xưng bá thương giới như thế nào."

Sắc mặt trắng bệch của hắn càng thêm không còn chút huyết sắc: "Em và Phó Thiếu Khanh ở bên nhau rồi sao?"

"Chuyện đó không liên quan đến anh."

Hắn cười khổ: "Tôi thực sự rất xin lỗi..."

Tôi chặn lời hắn: "Lời xin lỗi của anh không đáng một xu. Những lời cần nói tôi đều đã nói rồi, sau này tôi sẽ không gặp lại anh nữa, anh tự giải quyết cho tốt đi."

Tôi quay người rời đi, sau lưng truyền đến tiếng khóc xé lòng. Phó Thiếu Khanh đứng đợi tôi ngoài cửa, tôi vừa bước ra anh đã nắm lấy tay tôi: "Buổi tối muốn ăn gì?"

"Ra ngoài ăn đồ Pháp đi, ăn mừng một chút."

"Được."

Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã quen với việc Phó Thiếu Khanh đợi mình, quen với việc anh nắm tay, thậm chí là quen cả nụ hôn của anh.

END.

back top