SAU KHI TRỞ THÀNH BẢO BỐI TRONG LÒNG ÔNG CHỦ CÔNG TY ĐỐI THỦ, TRA NAM LẠI DÂNG CẢ CÔNG TY, Q/U/Ỳ GỐI CẦU XIN TÔI THA THỨ

Chương 6

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy năm nay, Phó Thiếu Khanh từng bước thâu tóm các sản phẩm của tập đoàn Hạ thị, Hạ Mạc Bạch thất bại thảm hại trên thương trường. Nửa năm sau, dự án đấu thầu bùng nổ khủng hoảng, tập đoàn Hạ thị gặp phải cơn nguy khốn lớn nhất, phải bán tống bán tháo không ít tài sản.

Phó Thiếu Khanh nâng ly chúc mừng cùng tôi: "Đợi tôi thu mua thành công Hạ thị, em sẽ là công thần lớn nhất. Không ngờ em lại hiểu Hạ Mạc Bạch đến thế."

Tôi nhấp một ngụm rượu, cười tự giễu: "Bốn năm đại học, năm năm làm việc, tôi ở bên cạnh hắn chín năm, có thể nói tôi là người hiểu hắn nhất trên thế giới này."

Phó Thiếu Khanh ôm vai tôi, dịu dàng nói: "Là hắn không biết trân trọng em."

Chạm phải ánh mắt anh, mặt tôi hơi đỏ lên.

Tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ bầu không khí ám muội. Phó Thiếu Khanh nhíu mày nghe máy: "Chuyện gì?" Tôi không nghe thấy đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy sắc mặt anh không được tốt lắm. Anh nhanh chóng cúp máy: "Hạ Mạc Bạch muốn gặp em."

Hạ Mạc Bạch lúc này vậy mà lại muốn gặp tôi?

"Nếu em không muốn gặp, tôi sẽ bảo người đuổi hắn đi."

Tôi suy nghĩ một lát rồi nói: "Gặp một chút đi, xem hắn muốn giở trò gì."

Mộc Xán vẫn đi theo sau Hạ Mạc Bạch. Chỉ có điều lần này tay cậu ta bị trói, chân còn đeo xiềng xích điện tử. Cả người nhếch nhác thảm hại, hoàn toàn không còn dáng vẻ quý công tử trước kia. Mộc Xán vừa thấy tôi liền lập tức quỳ xuống dập đầu. Đầu cậu ta đập mạnh xuống đất, trên trán nhanh chóng xuất hiện vết máu.

"Cầu xin cậu, bảo Mạc Bạch ca thả tôi ra đi."

Tôi giật mình: "Hai người đang làm cái gì vậy?"

Phó Thiếu Khanh khoanh tay đứng xem kịch. Hạ Mạc Bạch trông có vẻ tiều tụy, ánh mắt nhìn tôi mang theo sự hổ thẹn: "Tôi đã điều tra rõ chân tướng năm đó rồi, người cứu tôi là em, Mộc Xán đã mạo nhận thân phận của em. Tôi giao cậu ta cho em, em muốn thế nào cũng được."

Mộc Xán vẫn không ngừng dập đầu: "Đều là lỗi của tôi, tôi không dám nữa đâu, tha cho tôi đi."

Chẳng mấy chốc, cậu ta vì dùng lực quá mạnh mà ngất đi. Không biết Hạ Mạc Bạch dùng cái gì đe dọa mà có thể khiến cậu ta làm đến mức này. Tôi nhìn Mộc Xán trên người không còn chỗ nào lành lặn, đoán rằng Hạ Mạc Bạch chắc hẳn đã dùng tư hình với cậu ta.

Tôi cười lạnh một tiếng nói: "Cậu ta quả thực đã mạo nhận thân phận của tôi, nhưng người làm tổn thương tôi lại là anh. Anh không nghĩ rằng đẩy một kẻ thế mạng ra thì tôi sẽ tha thứ cho anh, Phó gia sẽ buông tha cho anh đấy chứ?"

Hạ Mạc Bạch vành mắt đỏ hoe, thái độ hèn mọn: "Tôi có thể giao tập đoàn Hạ thị cho em, chỉ cần em quay lại bên tôi. Tân Hạ, tôi yêu em."

Tôi khinh miệt nói: "Hạ thị vốn dĩ chẳng trụ được bao lâu nữa, không cần anh phải cho. Hạ Mạc Bạch, anh thực sự yêu tôi sao? Không, anh không yêu, anh căn bản không hiểu tình yêu là gì. Anh chỉ yêu những người có ích cho anh thôi. Trước đây, Mộc Xán khiến anh mang ra ngoài có thể nở mày nở mặt, anh liền yêu cậu ta, hành hạ tôi để dỗ cậu ta vui. Giờ đây, tôi có thể giúp Hạ thị cải tử hoàn sinh, anh liền đến yêu tôi, hành hạ cậu ta để dỗ tôi vui. Anh mới là kẻ đạo đức giả nhất."

Hạ Mạc Bạch đỏ mắt nghẹn ngào: "Không, không phải như vậy, tôi bị Mộc Xán lừa thôi. Tân Hạ, nếu em vẫn chưa hả giận, em có thể đ.â.m tôi một dao."

Nhìn màn sám hối nỗ lực của hắn, trong lòng tôi lại chẳng dấy lên một chút gợn sóng nào. Tôi vô cảm nói: "Anh muốn làm gì tùy anh, tôi sẽ không quay lại, tôi sẽ ở lại tập đoàn Phó thị nhìn Hạ thị phá sản."

Hạ Mạc Bạch còn muốn nói gì đó, nhưng đã bị vệ sĩ lôi xuống.

 

back top