Khi hệ thống tìm đến tôi để giao nhiệm vụ lần nữa, tôi và Thẩm Việt Châu đã cùng vào làm quản lý trong công ty của Thẩm gia.
Thẩm phụ và Thẩm mẫu không định thiên vị ai, công bằng giao cho chúng tôi những vị trí tương đương.
Ai làm tốt thì sau này gia nghiệp sẽ thuộc về người đó.
Và cũng đã đến tình tiết mấu chốt nhất.
Nguyên chủ để tranh giành tư cách người thừa kế, đã liên kết với công ty đối thủ, cố ý giăng bẫy Thẩm Việt Châu.
Hắn lấy trộm tài liệu mật trong văn phòng của Thẩm Việt Châu và dùng đó làm điều kiện uy hiếp, dụ Thẩm Việt Châu vào cái bẫy mà công ty đối thủ đã bố trí sẵn.
Nguyên chủ đem giấu xấp tài liệu đó ở một nhà máy bỏ hoang, Thẩm Việt Châu vì muốn lấy lại tài liệu nên bị nguyên chủ yêu cầu phải một thân một mình đi tới đó.
Thẩm Việt Châu không ngờ rằng, ở nhà máy bỏ hoang đã sớm phục kích sẵn những tên sát thủ do công ty đối thủ thuê tới.
Thứ nguyên chủ muốn không chỉ là tài sản của Thẩm gia, mà còn là mạng của Thẩm Việt Châu. Chỉ có Thẩm Việt Châu c.h.ế.t đi, nhổ tận gốc cái mầm họa này, nguyên chủ mới có thể kê cao gối mà ngủ cả đời.
Cũng chính vì thế, Thẩm Việt Châu hoàn toàn thất vọng về nguyên chủ, hai người rơi vào mối thù không đội trời chung.
Thẩm Việt Châu dựa vào hào quang nam chính và tố chất cá nhân cực cao, đã sống sót thoát khỏi tay đám sát thủ.
Hắn nắm giữ bằng chứng nguyên chủ trộm tài liệu và liên lạc với công ty đối thủ, rồi thanh toán nợ nần với nguyên chủ, nguyên chủ bị tống vào tù.
Còn hắn cũng không thể hoàn toàn vẹn nguyên trở về.
Một chân của Thẩm Việt Châu đã bị tàn phế ở nhà máy bỏ hoang, cả đời sau này chỉ có thể sống trên xe lăn.
Cái kết này, tôi không chấp nhận được.
Tôi đứng trong văn phòng của Thẩm Việt Châu, tay cầm xấp tài liệu mật đó.
Trong văn phòng không một bóng người, hắn hoàn toàn không phòng bị gì với tôi, văn phòng của hắn tôi có thể ra vào bất cứ lúc nào.
Việc tiếp theo đối với tôi mà nói, cực kỳ dễ thực hiện.
Chỉ cần tôi mang tài liệu đến nhà máy bỏ hoang, tôi có thể nhận được ba triệu tệ tiền thưởng của hệ thống và quay về thế giới cũ tiêu xài sướng thân.
Nhưng trong đầu tôi lại hiện lên nụ hôn nồng cháy của Thẩm Việt Châu dành cho tôi trong cái kho thiết bị tối tăm chật hẹp ấy.
Rõ ràng Thẩm Việt Châu cũng sợ nơi đó, nhưng vẫn không hề do dự mà xông vào cứu tôi.
Tôi im lặng nhìn xấp tài liệu, hỏi hệ thống: 【Hệ thống, nếu tôi thất bại nhiệm vụ thì sẽ thế nào?】
Hệ thống trả lời: 【Hậu quả rất nghiêm trọng đấy nhé, đó tất nhiên là...】
Phía sau lại là một tràng tiếng dòng điện, tôi không nghe rõ hệ thống nói gì, tức đến mức muốn đập c.h.ế.t cái hệ thống này cho xong.
Thật muốn đem nó đi tái chế lại quá đi mất.