Thẩm Việt Châu là con trai ruột của Thẩm phụ và Thẩm mẫu.
Họ làm xong công việc ở tỉnh ngoài, vội vội vàng vàng trở về để gặp Thẩm Việt Châu.
Thẩm phụ và Thẩm mẫu khóc thê thảm, cứ luôn miệng nói Thẩm Việt Châu đã phải chịu khổ nhiều rồi.
Thẩm Việt Châu đối xử với họ khá lạnh lùng, chỉ khi ở gần tôi thì hắn mới nói nhiều hơn một chút.
Thẩm phụ và Thẩm mẫu rất hài lòng vì chúng tôi có thể chung sống hòa thuận, họ quyết định nể tình cảm bao nhiêu năm qua mà để tôi và Thẩm Việt Châu cùng được nuôi dưỡng ở Thẩm gia, đối ngoại thì đều gọi là thiếu gia của Thẩm gia.
Tôi tiếp tục cần mẫn thực hiện kịch bản.
Với tư cách là thiếu gia giả, tất nhiên bề ngoài tôi phải tỏ ra thân thiện với thiếu gia thật, nhưng sau lưng lại ngầm chứa sát cơ.
Trước mặt Thẩm phụ và Thẩm mẫu, mặt tôi cười tươi rói đầy vẻ quan tâm.
Thẩm Việt Châu đang ngồi trên ghế sofa, tôi cố ý đi ngang qua bên cạnh hắn, dẫm mạnh một cái lên giày của hắn.
Hắn đau đớn hừ nhẹ một tiếng, trên đôi giày mới tinh in hằn dấu giày của tôi.
Theo dự định của tôi, đáng lẽ tôi sẽ ngã nhào xuống đất, trước mặt Thẩm phụ và Thẩm mẫu mà đẫm lệ tố cáo Thẩm Việt Châu tại sao lại cố tình ngáng chân tôi để hãm hại hắn.
Sau đó, Thẩm phụ và Thẩm mẫu đứng về phía tôi, cực kỳ chán ghét Thẩm Việt Châu.
Tôi nhắm mắt lại, chờ đợi cơn đau thấu xương khi bị ngã sắp tới.
Nhưng thực tế là, tôi không những không ngã "sấp mặt lờ", mà ngược lại còn bị Thẩm Việt Châu ôm ngang eo, ngồi thẳng lên đùi hắn.
Nụ cười trên mặt tôi đông cứng lại, sao động tác của Thẩm Việt Châu lại nhanh thế?
Tôi định đứng dậy, nhưng lại bị Thẩm Việt Châu bóp chặt eo, m.ô.n.g vừa rời khỏi đùi hắn đã lại bị nhấn mạnh trở về.
Những ngón tay thon dài của hắn đang chu du quanh eo tôi.
Thẩm Việt Châu khẽ cười một tiếng, hơi thở phả vào làm tai tôi ngứa ngáy, lòng cũng bồn chồn không yên.
"Anh trai, anh thật sự không cẩn thận chút nào cả."
"May mà có em ở đây đấy."
Thẩm phụ và Thẩm mẫu hài lòng gật đầu, từ góc nhìn của hai người họ, chính là Thẩm Việt Châu đã giữ lấy tôi khi tôi sắp ngã, họ hoàn toàn vui mừng khi thấy chúng tôi thân thiết như vậy.
Họ lập tức chốt hạ: "Sau này hai đứa chính là anh em ruột thịt rồi."
Chẳng hiểu sao, câu này vừa thốt ra, áp suất quanh người Thẩm Việt Châu giảm xuống rõ rệt.